
Tác giả: Dư Tiểu Thuần
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 134707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/707 lượt.
hải đến đây để ăn cơm với anh sao ?"
"Ưm....không muốn ăn nữa !" - Cô hờn giỗi trả lời , Đường Lãnh Phong mỉm cười , cô quả thật rất đáng yêu như đứa trẻ vậy thật khiến cho anh không thể ngừng chọc ghẹo. "Không được , em đã đến đây rồi còn có thể tự do đi về sao ?"
"Mặc kệ anh! Mau buông em ra." - Dư Vũ Lam vùng vẫy , quên mất là đang ngồi trên chân anh . Đường Lãnh Phong đưa mắt nhìn cô , vẻ mặt xấu xa hẳn lên "Lam Lam..."
Nghe anh gọi tên cô một cách ôn nhu như vậy khiến lòng cô chợt mềm hẳn , liền im lặng . Anh lại nói tiếp "Em đang đốt lửa ở đây...biết không ?"
Khuôn mặt trắng nộn bỗng chốc hóa đỏ , cô cũng cảm nhận được phía dưới của anh cũng đang nóng dần. Tim đột nhiên đập rất mạnh , cô lắp bắp nói "Em....em....muốn về nhà...."
"Em châm lửa cho bốc cháy rồi bỏ đi dễ dàng vậy sao ?"
Nhìn khuôn mặt gian xảo của anh , Dư Vũ Lam chợt run nhẹ , trời ạ. Khuôn mặt anh dù xấu xa hay gian xảo cũng thật rất đẹp trai. "Anh....muốn làm gì ?"
"Em đoán thử xem." - Được nước làm tới, anh càng giữ chặt cô hơn , rồi đè cô xuống sofa.
“Oái , anh làm gì vậy ?”
“Em hỏi hoài một câu đó không thấy chán hay sao ?”
“Đường Lãnh Phong…anh….không được làm càn !”
“Hữm !? Anh thích làm càn vậy đấy !”
Dư Vũ lam giật mình , không phải anh định làm ở đây chứ ? Làm ơn…ai đ1o mau mau xuất hiện đi… Ý nghĩ vừa thoaáng qua , tiếng mở cửa liền phát ra *Cạch…*
Dư Vũ Lam và Đường Lãnh Phong quay sang nhìn , Hoàng Phủ Lâm đứng trước cửa , hơi sững người nhưng sau đó lại cười hì hì “À…tôi định mang bản báo cáo đến cho cậu…nếu cậu bận thì thôi vậy !...Hai người…cứ tiếp tục đi . Tôi không thấy gì đâu nhé !” Nói xong liền quay đi. Khuôn mặt thóang chốc đỏ mặt , dùng hết sức đẩy anh ra “Anh đó….ưm….” Cái miệng nhỏ xinh vừa mở ra đã bị Đường Lãnh Phong chặn lại bằng một nụ hôn . Không hiểu sao từ lúc cô ở bên anh , anh đều rất muốn hôn cô , có lẽ anh đã bị nghiện rồi , và nói đúng hơn , cô chính là liều thuốc gây nghiện.
Cô thở dốc , quay sang trừng mắt nhìn anh “Anh muốn em tắt thở sao ?” Thật là , kĩ thuật hôn của anh rất tốt , nhưng mà…không cần thiết phải cuồng nhiệt đến nỗi khiến cô không thể thở được như thế chứ ? Đường Lãnh Phong mỉm cười “Haha….chẳng phải em vẫn còn thở đó sao ?”
“Hứ…”
“Được rồi , ngoan một chút . Ăn cơm thôi !”
"Anh đó chỉ biết anh hiếp em thôi !" - Dư Vũ Lam cầm lấy hộp bento mở ra , quệt mồm ai oán nói.
"Đó là thú vui của anh !" - Đường Lãnh Phong bình thản trả lời . Cô trừng mắt nhìn anh , chỉ thấy trên khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười tươi.....
Là một buổi sáng như thường ngày , nhưng lại khác lạ với Dư Vũ Lam. Cô cảm giác cơ thể mình có gì đó rất khó chịu , như đáng bị ai đó ôm chặt , phía dưới lại có cảm giác gì đó mềm mại nhưng lại khiến cô đau đến hô hấp không đều.. Vật gì đó vừa xâm nhập vào cơ thể cô. Dư Vũ Lam đành phải mở mắt , qua làn nước trong veo ở mi mắt cô thấy khuôn mặt Đường Lãnh Phong đang sát mặt mình. Thấy cô tỉnh dậy , anh liền nở nụ cười vui vẻ nói "Chào buổi sáng , bà xã !"
"Anh....anh...." - Dư Vũ Lam khổ sở cất tiếng. Động tác của anh quá nhanh cơ hồ khiến cô không thể bắt kịp lại càng không còn sức chống đối.
"Nếu buồn ngủ thì em cứ ngủ."
"Anh nghĩ....em có thể....ngủ được sao ?...Tha cho em....em rất mệt...." - Cô cố gắng van xin nhưng hầu như những lời van xin ấy đều bị anh để ngoài tai. Lại tiếp tục đùa giỡn "Em cứ việc ngủ , anh làm việc của anh !"
"Ưm........Nhưng anh đang ở trên người em...lại còn...A...." - Bàn tay siết chặt lấy ga giừơng , chịu không nổi sự giày vò ngọt ngào này mà thở dốc , đến nỗi khóe mắt đã đọng nước. Đường Lãnh Phong hôn lên trán trắng nộn liên tục gọi tên cô một cách trìu mến "Lam Lam....Lam Lam...."
"Vâng !" - Cô ngoan ngoãn nghe lời , cầm lấy đũa gắp thức ăn . Quả thật tài nấu nướng của anh rất tuyệt , còn ngon hơn cả đầu bếp năm sao nữa . Thấy anh nhìn cô chằm chằm , Dư Vũ Lam đỏ mặt hỏi "Anh...sao vậy ?"
"Lam Lam..." - Đường Lãnh Phong nỉ non gọi tên cô , giọng nói vô cùng ngọt ngào lại trìu mến khiến lòng cô như vừa ăn phải đường mật vậy lắp bắp trả lời "S...Sao ?"
"Anh có nên sang phòng lấy bra giúp em không ? Để như vậy....khiến dục vọng của anh lại trỗi lên rồi !" - Mặt không đỏ , lại không lúng túng , từ đôi môi mỏng khiêu gợi phun ra câu nói như đâm một nhát dao vào mộng tưởng của Dư Vũ Lam , chiếc đũa trên tay cô nhanh chóng rơi xuống bàn , cô như chết lặng , anh....quả thật là một tên xấu xa vậy mà cô cứ tưởng anh sẽ nói câu gì đó rất ngọt ngào với cô...thật không ngờ....chết tiệt ! Dư Vũ Lam tức giận cất tiếng "Đường Lãnh Phong , anh không thể nghiêm túc quá một phút hay sao ?"
"Chắc là không thể !"
"Đường Lãnh Phongggggg !" - Cơn tức giận lên đến đỉnh điểm , cô hét toáng lên . Đập mạnh bàn đứng lên . Đường Lãnh Phong vẫn điềm đạm gọi tên cô "Lam Lam !"
"Em ở trước mặt anh , có gì thì nói đi , tại sao cứ gọi hoài vậy ?"
"Lam Lam.!"
"Anh cố ý..."
"Gả cho anh đi !" - Chặn ngang lời nói cùng cơn