XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là Anh

Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là Anh

Tác giả: Y Nhược Tích

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1454 lượt.

ạ Như , ngồi chồm hổm xuống nhìn nước trong bình ha
“ Ây , hình như nước rất bẩn nha”
Không ai phát hiện ra vẻ khác lạ của Âu dương Dật , cũng chưa ai từng thấy qua tình nhân bí mật của Âu Dương Dật
Bọn họ quen biết lâu như vậy , nhưng yêu thì chỉ trong một thời gian ngắn , dù là thế nhưng không ai có thể quên đối phương mà mình đã từng yêu
Âu Dương Dật khẽ nghiêng đầu , không có nhìn Dạ Như , quay đầu sang hướng cửa sổ chậm rãi mở miệng” Đã lâu không gặp”
Bốn chữ , Dạ Như ngẩng đầu nhìn về hướng đối phương .. Nhất thời..
Người đàn ông này , cũng giống như hai năm trước , vẫn chói sáng trong mắt của cô .. Lúc đó , hắn chỉ 21 tuổi , còn hắn vây giờ ... Dường như , trong lòng của cô thật sự đau nhói .. Thâm tâm tự nhiên co rút lại ..
Một tay định chìa ra ... Chợt
“ Xoảng..” một tiếng chói tai , bình hoa rơi xuống bể tan nát , những mảnh vụn văng tung toé ở xung quanh , Nhan Mạt Hàn sợ hết hồn , hét lên một tiếng , nước cũng văng lên làm ướt người của cô
Nam Cung Ảnh và Doãn Thiệu Hàn vội chạy đến
Có chút lo lắng nhìn Dạ Như , lại chuyển hướng sang Nhan Mạt Hàn
“ Em không sao chứ ? Có bị thương ở đâu không?” Nam Cung Ảnh xoa xoa cánh tay của Nhan Mạt Hàn , lật qua lật lại kiểm tra , Nhan Mạt Hàn bỗng chốc ngẩn người .. Cảm giác này thật ấm áp
Mạt Hàn nhẹ nhàng lắc đầu , ngược lại Dạ Như ...Bốn chữ này tại sao lại hù doạ cô đến vậy?
“Dạ Như , cậu bị sao vậy?” Nhan Mạt Hàn không hiểu nhìn sang Âu Dương Dật rồi lại quay về nhìn phhía Dạ Như
Trong nháy mắt , Nam Cung Ảnh cùng Doãn Thiệu Hàn dường như đã hiểu ra cái gì đó .. Hai người liếc nhìn nhau , đi tới bên cạnh Âu Dương Dật bàn luận
“ Đây chính là hai năm trước..?” Doãn Thiệu Hàn chếch mắt sửng sống nhìn Dạ Như
Âu Dương Dật nghiêng đầu , đôi tay nhét vào túi .. Gật đầu một cái
Nha đầu kia thật nhìn khộng tệ , Nam Cung Ảnh nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai của Âu Dương Dật .. Hơn nữa , cô ấy còn là bằng hữu rất tốt của Nhan MẠt Hàn






Nhan Mạt Hàn nhìn ba người , không hiểu chuyện gì đang xảy ra...
“Dạ Như làm sao vậy?”
Dạ Như cuống quít ngồi xổm xuống , bắt đầu nhặt những mảnh vụn lên , tay có chút run rẩy
Nhan Mạt Hàn thấy thế cũng ngồi xuống , nhưng có chút mất hứng...
“ Dạ Như , rốt cuộc là bị gì vậy? Chúng ta là bạn tốt , cậu không phải là nên nói cho tớ biết sao?”
“ Doãn , trông chừng Dật , đừng để hắn uống quá nhiều , tôi cùng Nhan Mạt Hàn ra ngoài đi dạo , thuận tiện kể mọi chuyện cho cô ấy biết” Nam Cung Ảnh nnói xong , cầm áo khoác tây phục vắt trên ghế , kéo Nhan Mạt Hàn ra ngoài
Thật không nghĩ là hai năm sau sẽ gặp lại nhau !
Dạ Như núp ở trên ghế salon , mắt có chút hơi trướng
Thế nào? Còn không quên được sao? Khoé miệng cô nâng lên một tia cười nhạo ..
Ban đêm ở thành phố M , vẫn rất náo nhiệt , đèn đường sáng rực . Nam cung Ảnh cùng Nhan Mạt Hàn chọn công viên gần khách sạn nhất , dọc theo tảng đá trải thành lối đi , từ từ tản bộ
“Bên trong ... Tay” Nhan Mạt Hàn có chút xấu hộ vặn vẹo uốn éo bàn tay bị Nam Cung Ảnh nắm chặt
“ Thế nào?” Nam CUng Ảnh làm như không biết , khoé miệng nâng lên nụ cười
Nhan Mạt Hàn lắc đầu một cái ..Dù sao chuyện cũng như vậyrồi , cũng chỉ là con cờ , sau khi hợp đồng kết thúc cô sẽ có được một khoản tiền .. Nhan Mạt Hàn bình tĩnh đi , bản thân chỉ là con cờ thôi
Nhìn cô không nói gì , Nam Cung Ảnh kéo cô đến một cây đại thụ
“ Em , hình như gần đây đặc biệt bình tĩnh?”
Thành phố M bây giờ là mùa đông , những y phục đơn bạc mà Mạt Hàn mặc có thể bị gió đông làm lạnh rét , không khỏi rùn mình vì lạnh..
Nam Cung Ảnh không nói gì , cởi áo khoác xuống , khoác lên vai Mạt Hàn
Nhan Mạt Hàn sửng sốt “ không cần đâu , không cần.. Tôi không lạnh” Ngay cả lúc nói , hàm răng cũng có chút đánh nhau
“ Vậy mà còn nói là không lạnh? Hàm răng đang đánh nhau đó” Nhìn Nhan Mạt Hàn , có chút buồn khoé miệng cong lên
Được rồi , Nhan Mạt Hàn không nói gì , chỉ nắm thật chặt áo khoác , giống như không hề lạnh..
“ Chỉ có thể nói tôi đã thông suốt rồi , nên mới bình tĩnh như vậy”
Nhan Mạt Hàn cười cười , nhìn về phía xa
“ Nghĩ thông suốt cái gì?” Nam Cung Ảnh dứt khoát ngồi trên cỏ , Nhan Mạt Hàn ngẩn người nhưng cũng ngồi xuống theo
“ Không ngờ là Nam Cung đại tổng giám đốc mà cũng ngồi trên bãi cỏ” Nói xong , ngẩng đầu nhìn về hướng xa , đèn đường sáng rực , bầu trời khó coi rõ ràng cũng rất nhiều sao sáng
“ Có nhiều chuyện đã xảy ra , vừa bắt đầu tôi không có cách nào tiếp nhận , nhưng sau lại...tôi nghĩ tôi nên thay đổi gốc độ mà nhìn nhận vấn đề .. Mất thân , tôi có thể nói gì? Ban đầu không có trường học , lại bị anh uy hiếp.. Tôi nghĩ , có lẽ ông trời sớm cho tôi có một chút mơ mộng thôi” Nhan Mạt Hàn thở dài , mặc dù có chút tiếc hận .. Hơn nữa hiện tại , người hộ mệnh duy nhất của cô , Ngôn Lạc Thần cũng đã trở về thành phố A
Nam Cung Ảnh nhìn chút trên đôi gò má bị thương của cô , trong lòng khẽ run..
“ Ngôn Lạc Thần đi rồi ?” Quả nhiên , chuyện gì