Tác giả: Y Nhược Tích
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1468 lượt.
, lổ tai đông lạnh đến đỏ bừng..
"Ha ha , Doãn Hi xem cái tai của cậu kìa" Nhan Mạt hàn cười cười nắm lấy lổ tai của Hạ Doãn Hi
Hạ doãn hi liếc cô một cái " Sống mũi của bạn củng không tốt hơn đâu nha , giống như chú hề vậy"
Trên xe buýt , Nhan Nhậm biểu hiện cực kì bình tĩnh , hắn đã sớm không cần người thân ! Hắn cần tiền , cần tiền ! Ngày hôm qua giết người phụ nữ xong hôm nay liền đến thành phố M tìm Mạt Hàn
Trong lòng âm thầm nảy sinh ác độc
Nam Cung Ảnh ngồi trong phòng , di động vang lên
"Này" Nam Cung ẢNh bắt máy
Bên kia đầu dây là giọng nói của Dịch Điều Vi truyền đến " Ảnh , trưa hôm nay có thời gian ăn cơm không? Muốn cho anh gặp bạn trai của em"
Nam Cung Ảnh xém chút nữa đã quên việc này " Được , Anh sẽ gọi cho Mạt Hàn"
Vừa nghe đến Nhan Mạt Hàn , Dịch Điều Vi trau trau mày " Ảnh , đây là chuyện trong nhà của chúng ta" Tất nhiên Dịch Điều Vi không mong Nhan MẠt Hàn đến
" Cô ấy và chúng ta là người một nhà"
"Ặc , Ảnh quên đi , được rồi , một hồi gặp nhau ở quán càfê dưới lầu" Nói xong cúp máy
có chút khó chịu"AJO ! Ăn mặc cho tử tế mọt chút" Dịch Điều Vi tức giận liếc hắn một cái
"Được" Ngắn gọn nhẹ nhàng , rất nhanh sau đó AJo đi ra , ăn mặt khéo , tựa như sinh viên vừa tốt nghiệp .. Tuyệt đối không nhận ra hắn là gián điệp
Nam Cung Ảnh gọi điện thoại cho Mạt Hàn , nói là Dịch Điều Vi hẹn đi ăn cơm để gặp gỡ bạn trai của cô ấy . Mặc dù Nhan Mạt Hàn không ưa Dịch Điều Vi , nhưng hình dáng bạn trai của Điều Vi như thế nào cô vẫn có chút hứng thú muốn biết. Cô muốn biết dạng người như Dịch Điều Vi sẽ yêu người dạng như thế nào
Sau khi gọi điện thoại , mười phút sau , Nam Cung Ảnh đi đón Mạt Hàn
Trong quán cà phê , khúc nhạc du dương ...
“Ảnh , bên này” Nhìn thấy Nam Cung Ảnh cùng Nhan Mạt Hàn đến , trong lòng Dịch Điều Vi có chút không vui nhưng vẫn giả vờ chào hỏi Nam Cung Ảnh tựa như không thấy Nhan Mạt Hàn
Nhan Mạt Hàn bĩu môi , thôi đi , không thích nhìn thấy
“Xin chào” AJo đứng lên , ngượng ngùng cười
" Xin chào , xin chào" Nam Cung Ảnh cùng Nhan Mạt Hàn nói , ngồi ở vị trí đối diện
Dịch Điều Vi nháy nháy mắt , AJo gật đầu " Tôi tốt nghiệp ở đại học T" Ajo giới thiệu nói
"Đại học T cũng không tệ đâu nha" Nam Cung Ảnh gật gật đầu , xem ra lần này bạn trai của Dịch Điều Vi cũng không đến nỗi nào...
Nói chuyện tán gẫu một lúc , giờ nghỉ trưa của Nam Cung Ảnh cũng đã hết , đến lúc phải đi . Nhan Mạt Hàn theo hắn ra về
Đợi sau khi hai người đi , Dịch Điều Vi nhấp một ngụm cafe" Ajo , sau hai ngày hãy làm ra một vụ tai nạn . Này , tôi không muốn giải thích , tôi tin tưởng tay chân của cậu , rất lanh lợi và nhanh nhẹn , hy vọng không để lại bất kì manh mối nào. Tôi muốn Nhan Mạt Hàn phải chết , sau khi nó chết , hãy liền rời đi , tôi sẽ khóc lóc đến tìm Nam Cung Ảnh an ủi , thời điểm người đàn ông đó yếu lòng , tôi nghĩ cơ hội sẽ dễ dàng hơn"
"Được" Ajo ngẩng đầu , nhìn thoáng qua Dịch Điều Vi , lòng có chút xót , theo Dịch Tỷ lâu như vậy , cô cuối cùng vẫn chọn một người đàn ông khác?
Hôm sau
" Mạt Hàn , bên ngoài có người tìm cậu đó" Hạ Doãn Hi đẩy cửa tiến vào
Nhan Mạt Hàn nhìn ra ngoài cửa sổ , có một người đàn ông tựa vào cửa , đội nói lưỡi trai hạ thấp mắt kính râm cực lớn che khuất nửa mặt
" Cậu xác định đó là người tốt sao?" Nhan MẠt Hàn nhìn Hạ Doãn Hi , cùng cô đùa giỡn sau đó mặc thêm áo khoác ra khỏi cửa
Trời bên ngoài rất lạnh , nhất thời gió tràn vào trong cổ của Mạt Hàn làm cho cô không khỏi rùng mình
"Tiên Sinh , ông là..?"
Nhan Mạt Hàn thu thu quần áo , có chút tò mò nhìn người đàn ông đang cúi mặt này . Bỗng nhiên , hắn ngẩng đầu..
"Nhan Mạt Hàn" Ba chữ lạnh lùng từ miệng của người đàn ông đi ra , Nhan Mạt Hàn kinh người , hắn làm sao biết tên của cô?
"Đã lâu không gặp" Người đàn ông tháo kính râm xuống , lộ ra bộ mặt dữ tợn .Gương mặt này rất quen thuộc , hắn là ai?
Nhan MẠt Hàn nghiêng đầu , theo bản năng lùi về sau hai bước
"Ông là..?"
"Ha ha , mười năm rồi không gặp.."
Người đàn ông vươn tay , sờ sờ vào má của Mạt Hàn , Nhan Mạt Hàn có chút chán ghét lui về sau cố ý tránh đi
Mười năm không gặp? Là Ai? Nhan Nhậm?
" Ông là? Nhan Nhậm?"
"Ha Ha HA , đúng vậy" Người đàn ông cười một trận , âm thanh nghe rất quỷ dị làm cho Nhan Mạt Hàn cảm thấy lần này hắn tìm đến cô mục đích không hề đơn giản..
Nhan Mạt Hàn lạnh lùng , cảnh giác" Ông cò đến tìm tôi để làm gì?"
Người đàn ông trừng mắt " Ha Ha , ôn chút chuyện cũ thôi , dù sao ba vẫn là ba của con mà"
"HAha" Nhan Mạt Hàn cười nhẹ , âm thanh vang vọng cũng lạnh lùng như tuyết đang rơi ngoài trời kia . Nụ cười thật thê lương , người đàn ông này sau mười năm mới quay trở về , lại còn nói là ba của cô ? Chuyện này thật nực cười
"Ông không phải là ba của tôi ! Ông không phải , không phải không phải " Nhan Mạt Hàn che lổ tai , cô thét chói tai , tiếp theo định quay lại cửa hàng bánh ngọt , thì cánh tay liền bị người nắm lại
"Hạ Doãn Hi ! Hạ DOãn Hi" Nhan Mạt Hàn , gõ cửa kính thuỷ tin , cô chỉ biết lần này