Tác giả: Y Nhược Tích
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.
thích hợp ngồi xuống , vỗ tay phát ra tiếng tiếp đó lại nói” không thêm đường”
“Này , Mạt hàn , cô ấy là ai..” Dạ Như ngồi xổm xuống , nhỏ giọng nói..
Nhan Mạt Hàn le lưỡi “ chính là kẻ tiểu tam xấu xa”
Lời nói vửa ra khỏi miệng , Hạ Doãn Hi cùng Dạ Như nhất thời hiểu được , hai người chưa cam tâm tình nguyện liền bắt tay vào làm việc
Dạ Như liền nghĩ đến điều gì đó , ngồi xổm xuống..
"Mạt Hàn , người này hình như tớ đã gặp qua"
"A?!?"
"Cô ấy , từ từ , suy nghĩ xem"
"..."
"A , chính là cô ta , người ở đối diện vơi mình , cô ấy ở chung một khu , ở đối diện đối diện
Dạ Như kích động tay chân hạ thủ , Nhan Mạt Hàn một phen ngăn chặn cô lại
"Đã biết đã biết" MẠt Hàn đã sớm phát hiện ra chuyện này "Mau phục vụ cappuccino cho cô ấy , cẩn thận tránh cô ấy làm phiền chúng ta" Nhan Mạt hàn đẩy đẩy Dạ Như
Hạ Doãn Hi đem cà phê đưa cho Dạ Như , Dạ như quyẹt quyẹt miệng như không tình nguyện bưng lên
Chỉ chốc lát sau , một người đàn ông xa lạ tiến vào ngồi đối diện Dịch điều Vi
"Ajo , người kia chính là Nhan Mạt Hàn" Điều Vi nháy nháy mắt , Ajo nhìn thoáng qua gật gật đầu
"Muốn uống gì?" Đưa cho AJO thực đơn ,
"Không cần Dịch Tỷ , cám ơn" AJO cực tuyệt , bắt đầu truy đuổi thông tin của Mạt Hàn
"Hôm nay chủ yếu cho ngươi đến xem diện mạo , về sao có thể hành động tốt hơn" Dịch Điềi Vi cười cười , nhấp một ngụm cappuccino
--
Nhan Nhậm mang mặt nạ bảo hộ trên mặt , trong tay cầm cái bao dính đầy máu
Hai tay run rẩy hắ nói , giết người ! Tôi đã giết người . Ở vùng ngoại thành có một thi thể của phụ nữ nằm ở trên bãi cỏ khô héo
Tháng sau chính là sinh nhật Mạt Hàn , hắn nhất định phải tìm được cô , sau đó tốn tiền
Không ngờ là hắn đã ra tay giết chết vợ thứ hai của mình . Vậy Nhan Cầm phải làm sao bây giờ?
Bất quá hắn cười phá lên ! Người phụ nữ này chính là gánh nặng của hắn ! TRừ muốn tiền từ hắn , còn những thứ khác đều không biết làm gì , suốt ngày chỉ biết chửi rủa , nói hắn là người vô dụng ! Rốt cuộc hôm nay nhịn không nổi nữa nên đã ra tay
"HaHaHA" Nhan Nhậm ném hung khí xuống vách núi , đem thi thể nhét vào bao tải to , một cước đá thẳng xuống vách núi
Hắn cười một cách điên cuồng , âm thanh quanh quẩn trên đỉnh núi rất rùng rợn
(JJ: ôi mẹ ơi type cái này lúc 3g sáng không ngừng nổi da gà...amen~)
Ở thành phố M , một bên mắt của Mạt hàn đột nhiên giựt giựt , thân thể nơi nào có co chút đau
Vì sao lại cảm giác bất an như thế?
Trời gần tối , Nhan Mạt hàn dọn dẹp đồ đạt , chuẩn bị rời khỏi cửa hàng bánh ngọt
Cô chưa bao giờ cảm thấy bất an như thế , vừa thấy Nam Cung Ảnh liền chạy đến
"Làm Sao vậy?" Nam Cung Ảnh nheo nheo mắt lại , thuận tay vuốt vuốt cô , đối với cô , hắn không thể hạ quyết tâm
"Chính là cảm thấy bất an" Nhan Mạt Hàn lắc đầu , không nói thêm gì
"A.. Đêm nay em đi ngủ sớm một chút"
Sau khi ăn cơm tối , Nhan Mạt Hàn ngâm mình trong bồn tắm , đem chính mình co rút lại thành một đống , cho đến khi nước nóng có chút nguội
" Em xong hơi xong chưa vậy?"Ngoài cửa truyền đến âm thanh của Nam Cung Ảnh đang thúc giục
"À , xong rồi" Nhan Mạt Hàn đứng dậy , lau khô sau đó mặc quần áo ngủ vào , mở cửa đi ra
Ngoài cửa sổ , tuyết lại bắt đầu rơi
"Tuyết lại rơi" Nhan Mạt Hàn chỉ chỉ ngoài cửa sổ , nở nụ cười có chút thê lương
Muốn đánh gậy trượt tuyết
Ban đêm có chút lạnh mặc dù đã mở lò sưởi trong phòng
"Thành phố M càng ngày càng lạnh" Nhan Mạt Hàn nắm chặt cái chăn , xoay người đối mặt với Nam Cung Ảnh
Nam Cung Ảnh tựa đầu vào giường , cầm sách trong tay , ngọn đèn mỏng manh rọi chiếu vào gương mặt của hắn .. Thật sự khuôn mặt này rất hoàn mỹ
Hắn gật gật đầu , chăm sóc rất kĩ cho Mạt hàn lấy cái chăn kéo qua người của cô
" Khi nào thì anh tốt như vậy" Nhan Mạt hàn châm chọc nói , chọt chọt vào mặt của Nam Cung Ảnh sau đó quay người vào toilet
Tay của hắn nâng gương mặt lên , sờ vào vùng bị chọt , vui mừng nở nụ cười" Chọt tôi? Muốn chết à" Hắn lẩm bẩm nói
--
"Nhan Cầm , tự lo cho mình đi" Nhan Nhậm mang bộ dạng dữ tợn , thu nhập đồ đạt chuẩn bị ra đi
"Ba , rốt cuộc muốn đi đâu , không thể bỏ lại con một mình như vậy , con chỉ mới 17 tuổi"
Nhan Cầm té trên mặt đất ôm lấy đùi của Nhan Nhậm
Nhan Nhậm một cước đá cô văng ra , ném cho cô một cái phong thư " Hãy tự đi tìm địa chỉ này đi"
Nói xong , không chút day dưa hắn xoay người , trong nhà có gì đáng giá hắn mang theo hết , chỉ để lại một một trăm tiền mặt cho Nhan Cầm
"Tôi hận ông ! Tôi hận ông" Nhan Cầm xé rách tóc , mẹ thì không thấy đâu ! Ba cũng bỏ cô ở lại mà đi . Căn bản cô không biết mẹ mình đã xảy ra chuyện gì , chính là hôm qua sau khi rời khỏi đây đã không trở về nữa , Nhan Nhậm nói , mẹ xuống thành thị với một người bạn cho nên bây giờ hắn muốn đi tìm
Cầm phong thư , Nhan Cầm lảo đảo trởi lại phòng
Thành phố M , buổi sáng trên đường ai cũng mặt áo bông dày cợm , da giày hoặc là giày vải bông
Hạ Doãn Hi đến cửa hàng bánh ngọt