Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là Anh

Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là Anh

Tác giả: Y Nhược Tích

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.

tiền mặt , Nam Cung Ảnh không đi xe của hắn , dùng xe riêng đi làm , nên nhìn qua cửa kiếng sẽ thấy hết tất cả mọi thứ
Dạ Như cùng Hạ Doãn Hi hai ánh mắt muốn rới ra rồi , dường như hai người đều có suy nghĩ giống nhau rồi lại hướng đến cửa bệnh viện mà chạy tới , gặp được Doãn Thiệu Hàn mới dừng lại
"Cô ấy sao rồi? Mạt Hàn thế nào rồi?" Dạ Như sốt ruột hai khoé mắt đỏ lên , khẩn trương lay lay hai vai của Doãn Thiệu Hàn
Doãn Thiệu Hàn thở dài , cúi đầu , chỉ chỉ vào bên
bệnh viện...
" Đi mau" Hạ Doãn Hi kéo Dạ Như , hai người chạy vào phòng cấp cứu
"Mạt Hàn ! Mạt Hàn" Dạ Như đi vào , giọng liền gọi khắp nơi , cô mặc kệ ánh mắt của người khác đang nhìn mình , hốc mắt đỏ bừng , mũi càng ngày càng xót..
Hạ Doãn Hi ánh mắt liền nhìn về phía Nam Cung Ảnh đang đứng dựa vào tường" Ở đó , ở đó " Cô chỉ chỉ về hướng Dạ Như
Khi Dạ Như chạy tới , thấy một túi plastic bên cạnh ghế Âu Dương Dật , hắn chỉ bình thản ngước lên sau đó rất nhanh nghiêng đầu về hướng khác .. Cô tự giễu cười , Lâm Dạ Như , mày còn mong đợi cái gì nữa?
"Nam Cung Ảnh ! Mạt Hàn thế nào rồi? Vì sao lại xảy ra chuyện như vậy . Anh không phải nói là sẽ cứu cô ấy bảo vệ cô ấy sao?" Dạ Như quay đầu đi , nước mắt không ngừng rơi , nhìn đèn đỏ vẫn còn sáng ở phòng cấp cứu , cô cắn môi dưới của mình..
Nam Cung Ảnh dò đầu , hai tay nắm chặt
"Ô ! Anh nói , anh nói phải bảo vệ cô ấy" Dạ Như khóc nất lên , Hạ Doãn Hi bên cạnh mắt cũng rưng rưng , Dạ Như đi lại ghế ngồi xuống
Kì lạ đối diện với Âu Dương Dật trong lòng khẽ run lên , hắn không thích nhìn Dạ Như khóc , nhìn thật yếu ớt , giống như búp bê tuỳ thời điểm mà có thể bể nát ra
Trải qua ba tiếng phấn đấu , rốt cuộc cũng lấy viên đạn ra được
Bác sĩ đổ đầy mồ hôi , ở bên cạnh có một người y tá cứ lau lau cho
Tháo khẩu trang xuống , đi ra ngoài hành lang " Nam Cung Tổng Tài , chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng bệnh nhân mất máu quá nhiều






"Ông nói cái gì?" Nam Cung Ảnh hung mãnh tiến đến , kiềm trụ vai bác sĩ , Dạ Như cùng Hạ Doãn Hi khóc nức lên
Âu Dương Dật trong nháy máy có chút xúc động , muốn đem Dạ Như ôm vào trong lòng ngực của mình , giống như lần đầu tiên ôm cô cách đây hai năm về trước
" Nam Cung Ảnh ! Anh đã nói sẽ bảo vệ cô ấy tại sao lại để cho mọi chuyện trở nên như thế này .. Anh nói đi , nói đi " Dạ Như gào thét , cô gần như phát điên tiến đến đánh vào vai của Nam Cung Ảnh , Hạ Doãn Hi một bên cắn ngón tay của mình
Bác sĩ có chút đau đau ở thái dương " Khoan đã , các người hãy nghe tôi nói . Cô ấy không có chết"
"Không chết?!" Mọi người trừng mắt nhìn ông bác sĩ
Trên giường bệnh , Nhan MẠt Hàn vẫn nằm im , đôi môi tái nhạt , Nam Cung Ảnh khoá chặt chân mày , nhìn cô không rời mắt
Dạ Như cùng Doãn Hi ngồi trên sofa , không biết nói thầm cái gì , chỉ biết là Mạt Hàn không xảy ra việc gì nên bọn họ rất vui ... Nhưng vô tình , Dạ Như cùng Âu Dương Dật bốn mắt đối diện với nhau giống như có luồng điện xẹt nhanh qua hai người...
“ Thiệu Hàn , Dật , hai người về nghỉ ngơi một chút đi . Hạ Doãn Hi và Dạ Như , tụi em cũng vậy”
Nam Cung Ảnh đứng lên nhìn đồng hồ trên tường , cầm di động gọi điện cho Vân Tẩu báo là tốt nay sẽ không về , có gì thì đợi trở về sẽ nói sau
"Tôi ở lại" Dạ Như nói xong , giả vờ bày ra một tư thế không muốn đi . Ngày mai là cuối tuần , nên cô cũng có thời gian
Doãn Thiệu Hàn lôi kéo Nam Cung Ảnh , ý là để co Âu Dương Dật ở lại ,, tuy rằng Nam Cung Ảnh không nở rời khỏi Nhan Mạt hàn nhưng vì hạnh phúc của đồng bọn phải hi sinh " Đêm nay tôi về nhà , kêu Vân Tẩu làm mấy món tẩm bổ cho Mạt Hàn" Nam Cung Ảnh nhìn đồng hồ
"Dạ Như , bạn trai tôi đang đợi , tôi phải đi trước" Hạ Doãn Hi cười cười đi ra khỏi bệnh viện
"Tôi cũng phải đi đây"
Nói xong , Âu Dương Dật chuẩn bị rời đi
Doãn Thiệu Hàn thấy vậy liền nói " Ơ , từ từ , đi đâu vậy , ngươi chẵng lẽ để Dạ Như ở đây một mình? Có còn lương tâm không vậy"
"Này , vậy sao cậu không ở lại?"
"Làm ơn , muốn thấy ngày mai mặt mũi tôi bầm dập bước ra khỏi nhà sao?"
"Cậu.." Âu Dương Dật không còn lời nào để nói , đặt mông ngồi lại trên sofa , hai chân vắt chéo
"Mèo nheo cái gì , Ảnh chúng ta đi trước , tôi cũng phải về xem có cái gì bổ để đem đến cho Nhan Mạt Hàn" Nói xong , không đợi Nam Cung Ảnh trả lời liền kéo hắn ra khỏi phòng bệnh
Nam Cung Ảnh nghiêm mặt " Này! Tôi còn chưa nói lời tạm biệt với Mạt Hàn , cậu kéo tôi đi làm gì"
"Trong lòng nói , trong lòng nói rất giống nhau"
Bên trong phòng bệnh , không khí trở nên ngộp ngạt
Dạ Như đứng dậy đắp chăn cho Mạt Hàn
Trên sofa , Âu Dương Dật dùng ánh mắt ấm áp nhìn cô , chưa từng rời khỏi
Dạ Như cảm thấy có chút không thoải mái " Này , đừng nhìn "
Âu Dương Dật nghiêng đầu , không biết có thể nói gì , hắn Âu Dương Dật thật sự không có thế hùng
Chợt , Âu Dương Dật đứng dậy
"Này , anh làm gì vậy?"
" Nói cho tôi biết , lý do rời đi của em hai năm về trước?"
Âu Dương Dật rất là nóng giận , hai


XtGem Forum catalog