Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là Anh

Tổng Tài Tôi Yêu Chính Là Anh

Tác giả: Y Nhược Tích

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341475

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.

ền trở về phòng
Trong lòng Ajo bắt đầu khó chịu nguyên nhân là Dịch tỷ vẫn đâm đầu yêu người đàn ông kia? Mặc dù người đó không hề đáp trả lại
tốc độ của ajo rất nhanh , nội trong một tuần liền đem tới rất nhiều . Dịch Điều Vi cầm lấy đem giấu đi
Vết thương trên người của Mạt Hàn cũng đã từ từ lành , từ ngày biết được cô bị thương , mỗi ngày Lạc Thần đều đến bệnh viện
Cuối cùng cũng đến ngày xuất viện
"Này , em đã khoẻ rồi không chết đâu , anh không cần bế em" Nam Cung Ảnh ôm Nhan Mạt Hàn vào trong lòng ngực , trực tiếp bế cô lên xe , cô cảm thấy hạnh phúc ở trong lòng ngực của hắn nở một nụ cười
"Cái gì cái gì sẽ không chết , hừ hừ hừ" Hắn quát rồi vuốt vuốt sống mũi của cô
Đem đồ đạt quăng vào trong xe , ngồi trước tay lái , lái xe chở Nhan Mạt hàn về biệt thự
"A , thiếu phu nhân , cô đã về" Vừa vào cửa , Vân tẩu liền chạy đến giữ chặt cánh tay của Mạt Hàn , một tháng nay đã không thấy cô rồi
"ừ , vân tẩu , tôi cũng nhớ cô"
--
Thời tiết rất lạnh , tuyết lại rơi thêm nhiều ... Thời gian trôi qua thật nhanh , hôm nay ngày cô xuất viện cũng chính là sinh nhật tròn 20 tuổi của cô
Cuối đầu , rũ con mắt xuống , cô đã ở biệt thự cùng Nam Cung Ảnh đã 3 tháng , trải qua nhiều ngày như vậy nhưng thật ra chỉ có 3 tháng mà thôi , không nghĩ cô cũng có lúc như vậy , hôm nay là sinh nhật của cô chẵng lẽ hắn không nhớ? Không thể như vậy.. Tiếng chuông điện thoại vang lên , cắt đứt suy nghĩ của Mạt Hàn
"Này , thần"
"Sinh nhật vui vẻ tiểu nha đầu! Hôm nay cũng là ngày em xuất viện" Ngôn Lạc Thần ở đầu dây bên kia cũng vui vẻ cười
"Ừ , em biết rồi vẫn là anh tốt nhất , là người đầu tiên chúc mừng sinh nhật cho em" Nói đến người đầu tiên chúc mừng , cô thêm vài phần thương cảm , cô nghĩ là hôm nay sinh nhật Nam Cung Ảnh sẽ xuất hiện sau đó ôm cô và nói " Sinh nhật vui vẻ" nhưng đáng tiếc điều này không xảy ra ... không xảy ra
Gần tối , Nhan Mạt hàn dụi mắt đi xuống lầu
"Vân tẩu , vân tẩu?" Cô gọi nhưng không thấy ai trả lời " Kì lạ" nói thầm , dưới phòng khách cũng không có mở đèn
Bỗng nhiên , trên bàn có một luồng ánh sáng nhỏ thu hút tầm mắt của cô
Đứng tại chỗ , người cô cứng đơ , ngay sau đó cô bị kéo vào một cái ôm ấm áp , ở bên tai truyền đến một âm thanh " Vân Tẩu hôm nay không có nhà , cô ấy chỉ để lại "đồ vật" này cho em"
"Hôm nay , là sinh nhật của em" Nam Cung Ảnh cúi đầu , không chút do dự hôn trụ lên đôi môi của cô
Bị Nam Cung ảnh hôn đến " trời đất quay cuồng" , Nhan Mạt Hàn ôm lấy cổ của hắn , giờ phút này cô nguyện ý trao tất cả cho hắn
Cuối cùng , hắn lưu luyến buông người cô ra " Cho em ăn bánh kem"
"Ừ" Nhan Mạt hàn gật đầu , chiếc bánh kem được cấm một ngọn nến nhỏ " Em phải cầu nguyện"
"Được , chỉ có một điều ước thôi"
"Ừh" Nhan Mạt hàn chấp tay hình chữ thập , nhấm hai mắt bắt đầu cầu nguyện .. Nhìn thấy miệng cô giật giật nhưng không phát ra âm thanh , Nam Cung Ảnh khoé miệng cong lên..
Rất nhanh , cô mở mắt thổi tắt ngọn nến
"nói cho anh biết em cầu nguyện gì " Nam Cung Ảnh ngồi ở bàn đối diện , ngón tay quẹt qua kem trên bánh sau đó trét lên mũi của cô
"Này , anh trét kem lên mặt em , em sẽ không nói cho anh biết đâu"
"Hắc hắc , không nói thì thôi , một hồi anh sẽ giúp em "Sạch sành sanh" Hắn lau kem trên mặt của cô
Mạt Hàn bĩu môi , " Em đã cầu nguyện rồi , ây , không thể nói với anh được"
"Nói"
"Em ngại.."
"Nói"
"Được rồi , em cầu nguyện từ nay về sau sẽ cùng với Nam Cung Ảnh mãi mãi bên nhau" Cô nhún nhún vai , dù sao cũng đã tỏ tình nói lại lần nữa cũng khôg sao
Thực ra , cô chưa bao giờ nghe hắn nói là " Anh yêu em" ... Ba chữ này , cô luôn mong đợi sẽ được nghe
Đây là nguyện vọng thứ hai của cô , chính là cô không bao giờ nghĩ Nam Cung Ảnh sẽ nói ra ba chữ này
"Nhan Mạt Hàn , tiểu ngu ngốc , anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em" Hắn cười cười , hai tròng mắt híp lại thành nguyệt nha " Đây là vân tẩu tặng cho em" Nam Cung Ảnh lấy một chiếc hộp ra , mở ra là một chiecế vòng ngọc tử rất đẹp
Ánh mắt nhìn thấu là rất đẹp , làm cho người ta có một cảm giác mát mẽ" Vân tẩu nhờ anh đem về?" Cô đeo chiếc vòng vào tay , liếc mắt nhìn người đối diện
"Ừ" Nam Cung Ảnh không lòng vòng , trực tiếp gật đầu
"Đáng ghét ! ngày mai sẽ cám ơn cô ấy"
Nam Cung Ảnh cắt bánh ra , đưa cho cô một miếng
Nhét một miếng to vào miện " Ngon quá" Đã lâu không ai tặng quà sinh nhật cho cô , Ngôn Lạc Thần vẫn đang rất bận , cùng lắm chỉ có thể gọi điện chúc mừng
Đây là cái sinh nhật đúng nghĩa đầu tiên lại còn trải qua cùng Nam Cung Ảnh " Này , cám ơn anh đã mua bánh cho em , nhưng còn quà thì sao"
"Quà tặng? Anh còn chưa cho em xem đâu " Nam Cung Ảnh tà mị liếc nhìn cô , ngón tay ngoắc ngoắc , bảo cô đi ra , nhan mạt hàn trau trau đôi mi thanh thú , đứng dậy rời khỏi bàn ăn
"Giả vờ thần bí cái gì đây?"
"Cái lổ tai lại đây"
"Được rồi" Cô kề sát lổ tai vào đôi môi Nam Cung Ảnh , kết quả một giây kế tiếp , cô liền giật mình
Cảm giác tê tê dại dại bao phủ lấy cơ thể , đôi môi nhẹ nhàng cắn vào vành