Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.
cứ tìm chị ấy, đảm bảo khỏi bệnh!”. Cuối cùng Tô Tô cũng đã khôi phục lại vẻ sôi nổi hoạt bát vốn có, tươi cười loanh quanh bên tôi, nói.
“Loại người này thì sao mắc bệnh được?”. Trình Lộ làu bàu một câu, rồi về phòng cô ta.
“Chị Lộ Lộ, chẳng phải đã hẹn trước hôm nay sẽ tắm chung với nhau sao?”. Tôi Tô hét gọi cô ta.
“Hôm nay tự dưng lại mưa, trời lạnh rồi, để mai nhé”. Trình Lộ lười biếng đáp lại.
“Vâng, chị Lộ Lộ, mai chị phải kỳ lưng cho em đấy, hai tuần trước em đã kỳ cho chị rồi”. Tô Tô cong môi nói.
“Nhớ sai rồi, lần trước em kỳ cho chị mà”. Linh Huyên nói xen vào, rồi mỉm cười nhìn Tô Tô, “Hôm nay hơi lạnh, chuyện tắm gội để mai về nói tiếp nhé, không biết qua hai tuần, cơ thể em Tô Tô nhà chúng ta có biến đổi lớn nào không nhỉ?”.
“Chị Linh Huyên đáng ghét, lúc nào cũng đả kích em”. Tô Tô làm ra vẻ tức giận lườm Linh Huyên một cái.
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của Tô Tô, Hiểu Ngưng cũng không nhịn được cười.
“Chị Hiểu Ngưng, chị cũng cười em, cách chị dạy em lần trước chẳng có tác dụng gì cả”. Tiếp đó Tô Tô lại trách móc Hiểu Ngưng.
“Sao lại không có tác dụng? Chắc chắn là em xoa bóp sai huyệt rồi”. Hiểu Ngưng để tay lên ngực Tô Tô, “Là ở đây này”.
“Ha ha, buồn quá!”. Tô Tô ôm ngực, lùi lại sau hai bước, vừa vặn ngã vào lòng tôi.
Dường như tôi trở về đây, không khí căn nhà lại trở nên nhộn nhịp tươi vui trở lại.
“Chị Linh Huyên, hôm nay em muốn ngủ với anh Tiểu Mân”. Đột nhiên Tô Tô nói với Linh Huyên bằng giọng ngọt như mía lùi.
“Em ấy à, lúc trước còn nói sẽ ngủ cùng chị, giờ anh Lương Mân về rồi em lại quấn lấy anh ấy”. Linh Huyên khẽ nhéo mũi Tô Tô, “Được rồi, chỉ cần anh Lương Mân không thấy phiền, em thích ngủ ở đâu thì ngủ”.
Quả nhiên Tô Tô quay lại nhìn tôi: “Anh Tiểu Mân, hôm nay em ngủ với anh, có được không?”.
“ờ…” tôi nhìn cô bé Tô Tô hoạt bát lanh lợi, trong lòng băn khoăn, nhưng lại không dám đồng ý một
cách dễ dàng, vượt qua ranh giới nửa bước.
Lần trước buôn chuyện với Tô Tô đến nửa đêm, về sau tôi mệt, mơ mơ màng màng ngủ quên mất lúc nào. Tình trạng tinh thần hôm nay tốt hơn nhiều so với hôm đó, chỉ sợ…
“Tô Tô muốn ngủ với anh, thì anh cứ để con bé ngủ phòng anh đi. Con bé này, cứ đến ngày mưa là không chịu an phận. Em mang chăn của con bé sang phòng anh”. Linh Huyên nói.
“Hả, hai cái chăn ư?”. Tôi hỏi.
“Vâng, không phải vì sợ điều gì cả, mà tại Tô Tô thích cuốn chăn khi ngủ, để anh bị lạnh thì không hay thôi”. Linh Huyên vừa nói vừa đi vào phòng Tô Tô. Dường như theo cô ấy, Tô Tô ngủ phòng tôi không có bất cứ vấn đề gì cả.
“Hi hi…”. Tô Tô vui vẻ cười, cố tình nói: “Anh Tiểu Mân mau đi tắm đi, tắm rửa sạch sẽ, rồi lên giường đợi em nhé!”.
Tuy Tô Tô chỉ nói đùa, nhưng lời nói đó lại khiến lòng tôi hơi chao đảo một chút.
Tôi lắc đầu, đi về phòng mình, chuẩn bị tắm nước nóng cho thoải mái. Đột nhiên, tôi cảm giác như có một ánh mắt cứ nhìn tôi chằm chằm từ đầu đến cuối, quay đầu lại, Hiểu Ngưng đang nhìn tôi.
Đừng có làm gì với Tô Tô. Tôi có thể đọc được ý tứ trong mắt Hiểu Ngưng.
Toàn thân tôi như ngập trong nước lạnh. Nhưng tôi lại cảm thấy, Hiểu Ngưng không hề có ý phản đối sự trở lại của tôi.
Quần áo ướt sũng khiến tôi càng lạnh hơn, tôi vội vàng về phòng mình tắm nước nóng cho đỡ lạnh.
Chờ tôi tắm xong, đi từ nhà tắm ra, trong phòng không có Tô Tô, nhưng lại có ba người Hiểu Ngưng, Linh Huyên và Trình Lộ.
“Mọi người… làm gì thế?”. Tôi hỏi họ.
“Kiểm tra phòng”. Linh Huyên trả lời.
Lòng tôi bỗng giật thót, nghĩ bụng chẳng lẽ họ đã nghi ngờ tôi?
“Lương Mân, có một số chuyện em phải trao đổi với anh”. Linh Huyên bước lên kéo tôi đi sang bên cạnh, “Tô Tô sợ sấm sét, anh có biết không?”.
“Anh không rõ lắm”. Tôi trả lời.
“ừm, sớm muộn gì anh cũng phải biết. Mỗi lần đến ngày mưa gió có sấm sét, ba bọn em đều rất căng thẳng lo lắng, bởi vì Tô Tô nhất thiết, nhất thiết không được nghe thấy tiếng sấm”.
Vẻ mặt Linh Huyên vô cùng nghiêm trọng, lại đặc biệt nhấn mạnh vào bốn chữ “nhất thiết nhất thiết”, càng làm tôi chú ý hơn.
“Nếu nghe thấy tiếng sấm thì sao?”. Tôi hỏi cô ấy.
“Sẽ có một số chuyện không hay xảy ra, em rất khó miêu tả. Nhưng tốt nhất anh cũng không nên tò mò như vậy, sẽ hại Tô Tô đấy”. Linh Huyên nhìn tôi vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, như ép tôi phải thề độc.
“Linh Huyên, độ kín của cửa sổ ổn”. Trình Lộ đứng cạnh cửa sổ nói.
“Rèm cửa cũng kéo kín lại rồi, trong phòng không có phản quang, không thể nhìn thấy tia chớp bên ngoài”. Hiểu Ngưng tiếp lời.
Tôi thấy họ kiểm tra kỹ càng như vậy, bất giác cảm thấy sự chăm sóc của họ với Tô Tô quá cẩn thận.
“Tô Tô giao cho anh đấy, em nhắc anh một lần nữa, nhất thiết nhất thiết đừng để con bé tỉnh giấc lúc nửa đêm, con bé ngủ say thì cứ để cho con bé ngủ tiếp”. Linh Huyên lại dặn dò tôi một lần nữa, vẻ mặt vẫn nghiêm trọng như thế.
“Con bé không được nghe tiếng sấm, thế ban ngày thì làm thế nào?”. Tôi hỏi.
“Ban ngày không nghiêm trọng, con bé chỉ sợ tiếng sấm vào ban đêm thôi. Thế nên, đây cũng là nguyên nhân vì sao con bé kh