Oa Gia! Anh Là Tổng Giám Đốc Sao?
Tác giả: Thương Hải Nhất Mộng
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.
hiện ra rất cuốn hút, trông rất ra dáng nữ sinh, lại cũng vô cùng hoạt bát xinh đẹp.
Bây giờ vẫn là đầu xuân, trời lúc ấm lúc lạnh, Tô Tô cuối cùng vẫn sợ lạnh nên còn đi thêm đôi tất dài màu đen, làm hiện rõ những đường cong xinh xắn trên đôi chân thon dài, đến cả người có thân hình tuyệt hảo như Trình Lộ cũng phải nhìn trân trân vào đôi chân của Tô Tô, vô tình lộ rõ vẻ hâm mộ.
Ngoài Tô Tô, ba cô gái còn lại mỗi người đều có những nét đẹp riêng, chỉ có điều Tô Tô biết hôm nay tôi sẽ đi dạo phố cùng họ nên vui sướng, cứ tíu ta tíu tít, vô cùng hoạt bát, trông càng nổi bật hơn.
Rất nhanh, sau khi ăn bánh mỳ và uống sữa, năm người chúng tôi ăn mặc chỉnh tề, cùng chui vào BMW, tiến thẳng về phía khu phố phồn hoa nhất Bình Hải.
Tính ra, đây là lần đầu tiên tôi đi dạo phố cùng họ. Dạo trước công việc bận rộn quá, hôm nay coi như cho phép bản thân thả lỏng một chút.
Sự thực chứng minh sức hút của tứ đại mỹ nữ quá lớn, bên trái hai cô, bên phải hai cô, ánh mắt của tất cả mọi người đi đường đều đổ dồn vào vị trí trung tâm là tôi.
“Tên này chắc là đạo diễn hả? Nếu không cũng là giáo viên trường nghệ thuật, chả phải hạng tốt đẹp gì…”. Tôi nghe thấy mấy nam sinh đi qua bên cạnh bình luận, trong giọng nói ẩn chứa sự đố kị và phẫn nộ.
“Ha ha, anh Tiểu Mân, họ đều nói anh là đạo diễn kìa!”. Tô Tô bước lên trước mặt tôi, vui vẻ khoác tay tôi, nói.
“Mấy lời đó chẳng tốt đẹp gì…”. Tôi nói.
Trình Lộ đi bên cạnh tôi nhếch mép cười, nhưng không nói câu nào.
Các cửa hàng xung quanh đều trang trí rất vui mắt, lễ Tình nhân trắng được các nhà kinh doanh làm cho trở nên càng náo nhiệt. Lần này lại đúng vào dịp thứ bảy chủ nhật, đâu đâu cũng là những cặp tình nhân tay trong tay, nhưng một người mà dắt theo bốn mỹ nữ như tôi thì quả thật rất hiếm thấy.
Nhưng tôi thực sự không có hứng thú với việc đi shopping, lúc nào cũng là bốn người họ vào bên trong còn tôi đứng ngoài chờ.
“Anh Tiểu Mân, em muốn ăn pizza!”. Lúc từ trong shop chạy ra Tô Tô nói với tôi.
Hôm nay tâm trạng cô bé rất vui vẻ, giống như ánh mặt trời giữa trưa, tràn đầy sức sống.
“Được, hôm nay Tô Tô vui như vậy, anh khao”. Tôi nói.
“Tuyệt quá!”. Tô Tô vui đến mức suýt nữa nhảy cẫng lên.
Trình Lộ, Linh Huyên, Hiểu Ngưng nhìn Tô Tô, lắc đầu vẻ bó tay vì cô bé. Dạo này, đây có lẽ là lần Tô Tô phấn khích nhất mà họ được thấy.
Chúng tôi vào tiệm bánh pizza, những bàn cạnh cửa sổ đều đã có người ngồi, đành phải ngồi vào chiếc bàn trống ở giữa. Chắc vì hôm nay là lễ Tình nhân lại là ngày nghỉ nữa, nên trong tiệm rất đông khách, tôi gọi một chiếc bánh pizza mười hai tấc, rồi cả bọn ngồi chờ nhân viên phục vụ bê đến.
Tô Tô tíu ta tíu tít tính chuyện chiều đi đâu tiếp, bọn Linh Huyên thì nêu một vài ý kiến cho cô bé tham khảo. Chúng tôi ngồi chính giữa tiệm bánh, mọi người đều nhìn chúng tôi, không còn nghi ngờ gì nữa, tứ đại mỹ nữ đã nhanh chóng đã thu hút ánh nhìn của tất cả những vị khách vô vị đang ngồi chờ pizza.
Cứ như vậy, tôi càng không dám ngó nghiêng xung quanh, chỉ dám cúi đầu lật đi lật lại quyển thực đơn, tránh bắt gặp những ánh mắt đố kị của những anh chàng đầy sức hấp dẫn kia.
“Thưa anh, xin lỗi, bánh mười hai tấc chỗ chúng tôi không còn. Hay là thế này, tôi đổi cho anh thành một cái chín tấc và một cái sáu tấc, không tính thêm tiền của anh. Chín tấc với sáu tấc, anh vẫn được lợi mà”. Cô phục vụ có dáng vẻ của một sinh viên đi làm thêm vào cuối tuần đi đến và nói.
“Thôi, cũng được”. Tôi cũng không nghĩ nhiều và trả lời.
“Không có là không có, làm gì mà phải lừa người ta chứ?”. Khi cô phục vụ vừa định đi khỏi, Hiểu Ngưng, cô gái không hay nói chuyện với người khác đột nhiên lên tiếng.
“Chị nói tôi lừa người?”. Cô phục vụ quay lại, nhìn Hiểu Ngưng vẻ không phục.
“Thái độ của cô không đúng, rõ ràng là chúng tôi chịu thiệt, cô còn nói như chúng tôi được lợi không bằng”. Hiểu Ngưng thản nhiên nhìn cô ta, bình tĩnh nói.
Cô phục vụ nhìn Hiểu Ngưng, vẫn là vẻ mặt không phục, nhưng vào thời điểm khách đông như thế này, cũng không dám tùy tiện tranh cãi với khách.
“Biết diện tích hình tròn tính thế nào không? Pizza mười hai tấc, diện tích là 3,14 x6x6 = 113. Bánh pizza chín tấc, diện tích là 3,14 X 4,5 X 4,5 = 63. Pizza sáu tấc, diện tích là 3,14 X 3 X 3 = 28. Bánh chín tấc cộng thêm bánh sáu tấc, diện tích là 91, kém diện tích của bánh mười hai tấc những hai mươi hai tấc, cái diện tích thiếu này gần bằng một cái bánh sáu tấc. Không còn bánh mười hai tấc thì chúng tôi có thể hiểu được, nhưng cô lừa khách không giỏi toán học là có ý gì?”. Hiểu Ngưng khoan thai nói.
Những lời này của cô ấy không những làm cho cô phục vụ không nói được lời nào mà còn khiến chúng tôi vô cùng ngạc nhiên.
Tôi ăn pizza bao nhiêu năm như thế, nhưng cũng không bao giờ nghĩ bánh chín tấc cộng với bánh sáu tấc lại nhỏ hơn bánh mười hai tấc. Mà câu “khách không giỏi toán” vô hình trung đã bao gồm cả tôi ở trong đó, làm tôi cũng toát mồ hôi.
Trước đây tôi không hề biết, khả năng toán học của Hiểu Ngưng hoặc trình độ về