Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.

ạc Bắc thật sự mong muốn cuộc sống đơn giản như trong truyện cổ tích, anh mong mình sẽ là chàng hoàng tử trong câu chuyện Người đẹp ngủ trong rừng, chỉ cần đặt một nụ hôn lên môi nàng công chúa đáng thương là có thể đánh thức nàng dậy, từ đó về sau, công chúa và hoàng tử mãi mãi hạnh phúc bên nhau cho đến khi đầu bạc răng long.
Tưởng tượng thế, anh lại thầm mắng mình là con người ngốc nghếch, thơ dại.
T¬T
Mạc Hướng Vãn sau khi tỉnh dậy, cảm thấy bàn chân tê buốt, vừa bước xuống xe, thân người đã mềm nhũn, may mà anh kịp đỡ lấy, cả người cô lập tức ngả vào lòng anh.
Cô đành nói chuyện để che giấu sự ngượng ngùng: “Khoảng thời gian trước, trạng thái tinh thần của Lâm Tương khá tốt, em cứ tưởng rằng cô ấy đã có thể vượt qua mọi chuyện, sau đó phát hiện ra cô ấy có dấu hiệu bất thường, nhưng cũng không để tâm nhiều.”
Mạc Bắc thấu hiểu lòng cô, anh an ủi: “Đấy không phải là lỗi của em, cuộc sống có rất nhiều chuyện bất ngờ không nằm trong dự đoán của chúng ta.”
“Cô ấy đã dùng thuốc lắc, có lẽ còn hút cả ma túy. Em cứ tưởng rằng những người nghệ sỹ như bọn họ sẽ có khả năng điều tiết tâm trạng tốt, ai ngờ chỉ bất cẩn một chút mà mọi chuyện đã chẳng thể nào trở lại được như xưa nữa rồi. Em đã quá đỗi gỗ đá, đến mức không kịp thời đưa ra lời khuyên giải, động viên cô ấy.”
Mạc Bắc đỡ cô lên lầu, anh vừa đi vừa nói: “Ngày mai còn rất nhiều chuyện chờ em đến giải quyết, nếu như em không chuẩn bị sẵn sàng tinh thần, e rằng sẽ chẳng thể nào gánh vác nổi đâu.”
Điều anh muốn nói là, cô đừng nghĩ rằng bất cứ ai cũng có thể kiên cường như cô. Thế nhưng sau cùng anh cũng không nỡ thốt ra miệng, cô lúc này đã quá đỗi đau đớn vì sự ra đi của một đồng nghiệp, anh không muốn cô lại buồn khi nghĩ đến chuyện của mình nữa. Anh chỉ biết khuyên cô: “Hướng Vãn, em đừng có đặt hết tất cả mọi chuyện của người khác lên đôi vai mình, nếu không sẽ vô cùng nặng nề, mệt mỏi đấy.”
Khi bước đến cửa nhà mình, Mạc Hướng Vãn nghiêm túc thương lượng cùng Mạc Bắc: “Em nghĩ, ý kiến của anh hoàn toàn đúng, thay đổi một công việc khác cũng là một ý rất hay.”
Mạc Bắc tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn, một cảm giác vừa ấm áp lại vừa dễ chịu dần dần lan tỏa khắp thân người cô, khuôn mặt cô lại bừng đỏ. Anh mở cửa, Mạc Phi vừa nghe thấy tiếng mở cửa liền ôm theo đôi dép đi trong nhà ra rồi reo lớn: “Mẹ ơi, mẹ đã về rồi à? Bố ơi, bố kiểm tra bài tập về nhà giúp con được không?”
Mạc Bắc bế bổng Mạc Phi lên rồi hỏi: “Buổi tối nay con ăn cơm có ngon không? Không làm phiền bác Thôi đấy chứ?”. Mạc Phi trả lời dõng dạc từng câu một, sau đó còn liên miệng kể những chuyện vui vẻ ở lớp học hôm nay.
Mạc Hướng Vãn nhìn thấy cảnh hai bố con ngồi xuống sô pha, Mạc Phi còn tận tình đem chiếc gối ôm đặt ra sau lưng Mạc Bắc, sau đó anh liền nhấc thằng bé cho ngồi lên đùi mình, điều này như tiếp thêm nghị lực để cô cố gắng thêm. Cô vui vẻ đi vào gọt táo, gọt cam mang ra cho hai bố con anh ăn.
T¬T
Ngày hôm sau thật sự hỗn loạn y như những gì Mạc Hướng Vãn đã tưởng tượng trước đó, tất cả giới truyền thông báo đài từ khắp nơi đến, ai ai cũng muốn biết được nguyên nhân khiến cho Lâm Tương tự sát. Vu Chính đưa lệnh xuống cho tất cả mọi người trong công ty dùng một câu “chờ đợi thông tin cụ thể, chính xác từ phía cảnh sát rồi thông báo sau” để đối phó với cánh phóng viên.
Tổ chuyên trách hậu sự tang lễ cho Lâm Tương nhanh chóng được thành lập, nhưng lần này người đứng đầu không phải Tống Khiêm của Bộ phận Kế hoạch, hay Trương Bân của Bộ phận Nhân sự, càng không rơi lên vai của Mạc Hướng Vãn mà do một tay chị Sử Tinh ở bộ phận Hành chính lo liệu.
Mạc Hướng Vãn cảm thấy rất bất ngờ vì Sử Tinh không hề từ chối mà nhanh chóng nhận lời, có điều, việc này liên quan đến pháp luật, cho nên chị muốn Hứa Hoài Mẫn giúp sức một tay.
Sắc mặt của tất cả mọi người đều thâm trầm, không có ai tỏ ra quá đỗi ủ dột, u sầu ngoại trừ Trâu Nam.
Lúc đi ngang qua phòng trà nước, Mạc Hướng Vãn nhìn thấy Trâu Nam vừa rót trà vừa nghẹn ngào thút thít, khá là thương tâm. Khi Mạc Hướng Vãn đặt tay lên vai cô, Trâu Nam giật bắn mình, kinh ngạc tới mức làm đổ cả ly nước trong tay, chiếc cốc rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Trâu Nam vừa khóc lóc vừa liên tục xin lỗi Mạc Hướng Vãn.
Mạc Hướng Vãn hiểu rõ tình cảm giữa Trâu Nam và Lâm Tương nên có thể hiểu thấu được nỗi bi thương của cô, chỉ là hình như có phần hơi quá. Lúc thu nhặt các mảnh vỡ trên mặt đất, cô do không kiềm chế được nên Trâu Nam bật khóc thành tiếng.
Mạc Hướng Vãn hoàn toàn hoảng loạn, nghe tiếng khóc của Trâu Nam mà rầu cả lòng, liền bước lại gần đưa lời an ủi: “Em đừng khóc nữa, bản thân Lâm Tương chắc cũng không muốn nhìn thấy những người thân bạn hữu của mình lại đau khổ, bi thương đến mức này đâu.”
Trâu Nam liên tục lắc đầu, nước mắt lã chã rơi. Vừa hay lúc này Tống Khiêm với thư ký của mình đi qua nhìn thấy. Tống Khiêm cau chặt đôi mày lại, quay sang nhìn Mạc Hướng Vãn với ánh mắt quái lạ. Mạc Hướng Vãn cảm thấy vô cùng áy náy, nói cho cùng thì cũng do trợ lý của