Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2371 lượt.
ò thêm bất cứ ai khác. Nếu như La Phong có thể xuất hiện, thái độ thật lòng thương tiếc đưa tiễn, báo đài cũng chẳng thể nào viết khác đi được nữa.”
“Bố mẹ cô ấy cũng có mặt mà.”
“Lúc này, hai bác đâu còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện khác nữa. Tương Tương không hề để lại bất cứ lời trăn trối nào hết, chẳng có ai biết được rốt cuộc nguyên nhân khiến cô ấy nghĩ quẩn là chuyện gì.”
“Có phải Tương Tương đã hút ma túy?”
Mạc Hướng Vãn chỉ sợ bản thân sẽ than dài khi nghe thấy câu nói này. Kết quả khám nghiệm thi thể Lâm Tương cho thấy rõ, trong cơ thể cô có ma túy, cảnh sát tuy đã giao trả lại thi thể cô, nhưng chính vì vậy mà tiếp tục điều tra đến cùng.
Lâm Tương đã lấy chất ma túy này từ đâu? Thật ra, câu hỏi này cũng không cần thiết, Mạc Hướng Vãn biết một điều rằng, những người trong ngành này chỉ cần muốn có ma túy thì kiểu cũng có con đường để mua.
Sự việc này thật sự khiến cho cô tỉnh ngộ, một lần nữa cảm thấy run người trước công việc của chính mình.
Cô nghiêm giọng đáp: “La Phong là một người đàn ông, bản thân anh ấy tự phải biết rằng, một người đàn ông thì nên gánh vác trách nhiệm gì trong vụ việc này.”
Buổi tối, khi về đến nhà, Mạc Phi cầm trên tay bản nội quy do nhà trường phát về để học thuộc, trong đó có một bức hình vẽ bác sỹ, thầy giáo, cảnh sát, cán bộ Đảng ủy và một đứa bé cầm trên tay nhành cây mơn mởn tràn đầy sinh lực.
Ngoài ra, trên tờ giấy còn ghi một hàng chữ rất lớn: “Trân trọng sinh mệnh, tránh xa ma túy.”
Mạc Hướng Vãn cảm thấy đầu mình đang rất nặng nề.
Ngày hôm đó, Mạc Bắc không về nhà đúng giờ như mọi khi, cô bỗng cảm thấy như thiếu vắng cái gì đó, lại hy vọng có anh ở bên cạnh mình, anh cùng Phi Phi chơi trò chơi, làm bài tập, hoặc anh đang ở bên căn phòng 403 làm nốt số công việc được mang về nhà.
Khi định thần lại, Mạc Hướng Vãn cảm thấy mình thật ngốc nghếch. Đúng lúc ấy, Mạc Bắc gọi điện về hỏi cô: “Buổi tối em đã ăn gì rồi?”
Cô ngạc nhiên: “Cái gì cơ?”
“Có người muốn mời em sang làm việc, nhưng anh nghĩ em không hề muốn làm vậy.”
Mạc Hướng Vãn nhanh chóng hiểu ra vấn đề, cô nói: “Thay em chuyển lời cảm ơn đến họ, tất cả những con người và sự việc trong ngành này, em đã ngán đến tận cổ, mệt mỏi lắm rồi, một khi hứng thú đã biến mất thì toàn thân đều rệu rã, đau nhức.”
“Anh hiểu rồi.”
Hai người cách nhau rất xa, nhưng qua điện thoại có thể nghe thấy hơi thở của người còn lại, cứ như thể hơi thở của chính bản thân mình, chẳng ai nỡ dập điện thoại trước, cho đến khi đèn đỏ trên điện thoại lóe lên, Mạc Hướng Vãn đành nói: “Em có cuộc điện thoại khác.”
Mạc Bắc cố nói một câu “Tạm biệt” rồi mới tắt máy.
T¬T
Người gọi điện thoại đến là Tần Cầm.
Tần Cầm gọi điện đến để tạm biệt Mạc Hướng Vãn, chị nói: “Chị đã nộp Đơn xin thôi việc ở Đài truyền hình rồi.”
Mạc Hướng Vãn hoàn toàn ngây người.
Tần Cầm không nghe thấy phản ứng gì từ cô liền lên tiếng nói tiếp: “Hướng Vãn, mặc dù sự việc rất đột ngột, nhưng em đừng lo lắng quá, không phải vì chuyện mà em đang nghĩ trong đầu đâu.”
Mạc Hướng Vãn chỉ biết gọi tên Tần Cầm. Đột nhiên trong tim cô ngập tràn nỗi cô đơn, buồn đến vô tận.
Tần Cầm bật cười: “Nói cho cùng, em vẫn chỉ là một tiểu cô nương mà thôi.”
Mạc Hướng Vãn lại luyến tiếc gọi tên chị thêm lần nữa.
Tần Cầm khẽ ho một tiếng rồi nói tiếp: “Chuyến bay mùng năm tháng sau, nơi chị bay đến chính là Amsterdam, nghe nói môi trường ở Hà Lan rất tuyệt, thích hợp làm nơi dưỡng già. Chị đã học tiếng Pháp một thời gian dài rồi, cuối cùng cũng có cơ hội để sử dụng.”
Mạc Hướng Vãn nhẹ nhàng nhích người sang một bên, cảm thấy mọi việc xảy ra quá đột ngột, tất cả mọi thứ đều bất ngờ, khiến cô có cảm giác như đang ngồi trên bàn chông vậy.
“Từ lâu rồi chị đã có ước mơ là đến khi tròn ba mươi tuổi, đi ra ngoài sẽ không phải ngồi lên chiếc xe công vụ, lúc tròn bốn mươi tuổi, phải có đủ tiền bạc để đi ra nước ngoài, tìm một nơi không có người biết đến mình để dưỡng lão, tịnh thân. Chị còn muốn nuôi hai chú thỏ, một con tên là Đoàn Đoàn, một con tên là Viên Viên. Nếu như may mắn đôi chút thì có thể lấy một anh Tây đẹp trai, lập gia đình, nếu như sống với nhau không thoải mái thì sẽ ly hôn, không có gánh nặng về con cái.”
Chị vừa nói vừa bật cười, Mạc Hướng Vãn cũng cười theo.
“Chị Tần, giấc mộng của chị nhất định sẽ thành hiện thực.”
“Tất nhiên là vậy, đã thành sự thật rồi, cho nên chị chẳng buồn so đo tính toán với những chuyện thị phi ở nơi này nữa.” Tần Cầm còn nói thêm: “Hướng Vãn, chị không giống em, em vẫn còn khát vọng đối với gia đình, dù phải liều mạng cũng quyết nuôi Phi Phi khôn lớn. Từ nhỏ chị đã hoàn toàn tuyệt vọng với hai chữ gia đình, chị chỉ mong cả cuộc đời này được tự do tự tại sống thảnh thơi, hạnh phúc mà thôi.”
“Chị Tần, em chúc chị mãi mãi được tự do tự tại.”
Tần Cầm nhận lời chúc của Mạc Hướng Vãn, ngậm ngùi nói: “Hướng Vãn, chị cũng đành tự do tự tại mà thôi, tình yêu đã chết trong chị từ lâu lắm rồi.”
Vào tối hôm