pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342358

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2358 lượt.

p, tôi hoàn toàn không biết đó là thứ gì. Cảnh sát cho biết loại độc này thông thường phải đến các xưởng sản xuất hoặc Viện nghiên cứu Hóa học mới có được. Không ngờ cô ấy lại mất nhiều công sức tìm một thứ như vậy để kết liễu cuộc đời mình. Tất cả là tại tôi, nếu như năm xưa tôi không động viên cô ấy thi vào trường nghệ thuật, mà để cô ấy tìm một công việc bình thường nào đó, thì chắc mọi việc đã không xảy ra thế này.”
La Phong vò đầu dứt tóc, bắt đầu cảm thấy áy náy, ân hận vô cùng: “Cô ấy mua nhà cho bố mẹ, chỉ còn lại chút tiền này chưa trả hết. Tương Tương nói bố mẹ cô ấy đã làm nông cả một đời, nhà tranh vách nứa, lại còn bị mấy người họ hàng trên thành phố coi thường, cả nhà chỉ trông mong vào mình cô ấy để đổi đời. Trong nhà vẫn còn một người em trai, năm sau chuẩn bị thi vào đại học, cô ấy mua nhà, mua xe, tích lũy đủ tiền cho em trai học hết đại học rồi. Sau khi sa vào con đường nghiện ngập, Tương Tương vẫn kiên trì gửi tiền về cho bố mẹ, sau này không đủ tiền nữa, cô ấy đi khắp nơi tìm cách để tính cho đủ. Tôi nghe bạn bè nói, vì chuyện này mà cô ấy còn sang cả Ma Cao đánh bạc.”
Mạc Hướng Vãn cầm chắc tấm ngân phiếu trong tay, đau buồn đến mức run rẩy toàn thân.
Tấm ngân phiếu này trên đó ghi dòng chữ trị giá ngàn vàng, là tấm lòng sau cùng của đứa con gái đã đưa chân vào con đường không lối về dành tặng cho bố mẹ.
La Phong nói thêm: “Đó là một toà thành lớn, có người muốn len vào, cũng có người muốn thoát ra, có người len vào rồi chẳng thể nào thoát nổi.”
T¬T
Khi La Phong rời khỏi, không khí im ắng một hồi, sau đó, lại đón tiếp một số minh tinh tới khóc lóc tiễn đưa, đều là những nhân vật bé nhỏ, hạng thấp trong làng giải trí. Cuối cùng hội trường cũng vắng lặng, phóng viên bên ngoài đã ra về hết. Gió bên ngoài thổi mạnh vào, cuốn theo rất nhiều giấy bụi, giống như đang thu dọn hiện trường của một buổi quay phim.
Mạc Hướng Vãn cầm tấm ngân phiếu đưa cho bố mẹ của Lâm Tương, nói rằng đây là của La Phong.
Bố mẹ cô cầm tấm ngân phiếu vò chặt trong tay như muốn xé tan, nhưng sau cùng chẳng thể nào làm được.
Mạc Hướng Vãn nói: “Vài ngày nữa, sau khi đã sắp xếp ổn thỏa mọi thủ tục, cháu sẽ chuyển tiền vào tài khoản ngân hàng của hai bác.”






Bố mẹ Lâm Tương chỉ biết sụt sùi khóc.
Mạc Hướng Vãn đứng dậy, nhìn vào di ảnh của của Lâm Tương ngoài hội trường, cô cũng im lặng không nói thêm gì.
Đôi mắt đẹp Lâm Tương đang nhìn khắp chốn, dường như còn thì thầm nói: “Phải ra đi thật trong sạch.”
Mạc Hướng Vãn thầm nói với cô ấy: “May mà người em yêu thương nhất đã vẹn nghĩa trọn tình. Tương Tương, tm hãy an nghỉ.”
Sau khi thu dọn linh đường, đích thân bố mẹ Lâm Tương đẩy di thể của cô vào nơi hóa tro cốt, một ngọn lửa hồng bùng lên, cuộc đời của một người đã kết thúc vĩnh viễn từ đây.
Mạc Hướng Vãn quay sang nhìn cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Trâu Nam cúi đầu chuẩn bị bước lại gần, Mạc Hướng Vãn liền tóm chặt lấy. Cô hỏi Trâu Nam: “Tại sao Quản Huyền lạiđến vào lúc này?”
Cả người Trâu Nam dường như đang run rẩy, câu hỏi của Mạc Hướng Vãn đặt ra đúng lúc cô không có chút phòng bịnào.
Mạc Hướng Vãn đã thấu hiểu gần hết mọi chuyện, chỉ làkhông nói lời nào, đến khi mọi thứ sắp kết thúc, cô mới lêntiếng: “Tám tiếng một ngày cần phải chuyên tâm làm việc, có lẽ khá là nghiêm khắc. Sau khi sự việc hôm nay kết thúc, chẳng thể nào thiếu đi được kế hoạch và tổng kết sau cùng. Chị sẽ sắp xếp nội dung công việc phù hợp với em, đảm bảo hiệu suất và lượng công việc thích hợp với mong muốn làmviệc kết hợp nghỉ ngơi.”
Thế nhưng Trâu Nam vẫn vô cùng căng thẳng.
Mạc Hướng Vãn thấy thế liền nói: “Chúng ta tìm một quán cà phê nào đó nói chuyện đi.”
Trâu Nam đắn đo, ngượng ngùng, sợ hãi, nhưng dưới ánh mắt nghiêm khắc của Mạc Hướng Vãn, cô vẫn đành phải nghe theo.
Mạc Hướng Vãn gọi chiếc taxi, quay về trung tâm thành phố, tìm một quán cà phê Stars Buck nổi tiếng vào ngồi.
Không gian và những con người ở đây đều lạ lẫm, âm nhạc du dương, lãng mạn, cô gọi cho Trâu Nam một cốc sô cô la đá và một chiếc bánh kem, hy vọng cô ấy có thể thư giãn đầu óc.
Tinh thần dần trấn tĩnh lại, Trâu Nam dùng thìa xúc từng miếng, từng miếng bánh kem đưa lên ăn. Mấy lần ngước lên, cô cứ ngập ngừng định nói gì nhưng lại thôi.
Mạc Hướng Vãn gọi cho mình một ly Latte, chưa uống vội mà cầm trên tay để làm ấm lại lòng bàn tay đang lạnh giá.
Cô đang chờ Trâu Nam mở lời trước.
Mạc Hướng Vãn uống một ngụm Latte, thân người cô dần dần ấm lên, cô không muốn đợi chờ thêm nữa, liền hỏi Trâu Nam:
“Tương Tương đi rồi, chị biết rằng em đang buồn. Trâu Nam, em vẫn còn trẻ tuổi, nhiều áp lực vẫn chưa thể gánh vác nổi. Nhìn thấy em thế này chị cũng cảm thấy rất buồn. Em đãđi theo chị hai năm rồi, trong thời gian đó đã cộng tác cùng Tương Tương khoảng sáu tháng.”
Trâu Nam chầm chậm rút chiếc thìa đang ngậm trong miệng ra, hai hàng lệ lại từ từ tràn khỏi bờ mi.
Cô nói: “Lão đại, em thật không ngờ Tương Tương lại hành