XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2362 lượt.

kia…”. Cô liếm đôi môi hơi khô của mình, cảm thấy rất khó khăn, nhưng cuối cùng cô vẫn nói tiếp: “Người giới thiệu chuyện đó, bà ta lại xuất hiện rồi.”
Mạc Bắc khẽ đẩy gọng kính trên mũi, trong đầu dường như sực nhớ ra điều gì.
“Người phụ nữ có tên là Phi Phi?”
Mạc Hướng Vãn mở bàn tay đang nắm chặt lại của mình rồi đặt lên đầu gối, cô bắt đầu tường thuật lại nỗi phiền não của Mai Phạm Phạm. Khi xe anh lái đến trước tòa nhà công ty thì cô cũng kể xong mọi chuyện giữa Mai Phạm Phạm và chị Phi Phi.
Nghe xong, Mạc Bắc đưa ra hướng giải quyết một cách đầy dứt khoát: “Em có một lựa chọn, đó là hoàn toàn đứng ngoài vụ việc. Trong việc này, em không phải là người quan trọng.”
Mạc Hướng Vãn đang suy ngẫm, anh biết được cô đang nghĩ những gì.
Anh liền nói thêm: “Cô gái họ Lâm đã tự sát cũng không phải là trách nhiệm của em.”
Mạc Hướng Vãn khẽ thở dài một tiếng. Anh nắm chặt tay cô: “Chuyện của Phạm Mỹ cũng chẳng phải lỗi của em.”
Cô liền đáp: “Đúng vậy.”
“Thế nhưng uy hiếp tống tiền không chỉ phạm pháp mà cũng vi phạm vào điều cấm kỵ trong ngành của bọn họ.”
Mạc Bắc kéo cô lại, nhẹ nhàng, dịu dàng đặt lên trán cô một nụ hôn.
“Hôm nay, em còn rất nhiều việc phải làm, làm cho thật tốt công việc của mình là quan trọng nhất, đừng suy nghĩ quá nhiều đến những chuyện linh tinh. Mạc Hướng Vãn, hãy chuyên nghiệp một chút.”
Mạc Hướng Vãn liếc nhìn anh rồi nói: “Từ trước đến nay, em vẫn luôn rất chuyên nghiệp.”
Mạc Bắc bước ra khỏi xe, mở cửa cho cô đi xuống. Hai người đứng giữa bầu trời đầy nắng, anh nhẹ vỗ lên đôi vai cô: “Năm giờ chiều phải tan làm đúng giờ, nếu không tất cả các thứ rau quả tươi ngon trong chợ sẽ hết mất, cho dù chịu bỏ ra bốn đồng cũng chẳng thể nào mua được bó rau cải ngon đâu.”






Dù thế nào đi nữa thì mấy lời nói của Mạc Bắc cũng khiến Mạc Hướng Vãn trấn tĩnh ít nhiều.
Tối hôm qua, sau khi nhận điện thoại của Mai Phạm Phạm,cô hoảng loạn, sợ hãi, tâm trạng rối bời, bây giờ, trước khi bước vào công ty, tất cả mọi thứ đều đã bình ổn trở lại.
Sau khi nói ra tất cả, mọi việc chẳng qua cũng chỉ có thế.Vào trong thang máy, cô sửa sang lại đầu tóc trang phục, khi cửa thang máy mở ra, đối mặt với tất cả mọi phong ba bão táp, cô vẫn có thể giữ vững được trạng thái tinh thần ổn định nhất.
Đoạn quá khứ đau khổ nhất đã trôi qua rồi, không trốn tránh, không dằn vặt, đó mới là nguyên tắc làm người của cô, nhờ thế mà tám năm nay cô đã kiên định trụ vững trước bao nhiêu sóng cuộc đời, không phải sao?
Mạc Hướng Vãn tự hỏi mình như vậy rồi ngẩng cao đầu bước ra khỏi thang máy.
Đột nhiên, bên ngoài im ắng hẳn, tất cả máy ảnh đều được sắp đặt đâu vào đấy, chuẩn bị lóe sáng. Thật không ngờ, một người lạ mặt, ăn mặc rất bình thường đang bước vào.
Mạc Hướng Vãn cũng cảm thấy kinh ngạc, ngay cả Sử Tinh, người phụ trách lễ tang cũng thắc mắc hỏi cô: “Đây là ai vậy?”
“Bác sỹ Châu, người đã khám bệnh cho Lâm Tương trước kia.”
Bác sỹ Châu bước vào trong, nhìn vào quyển sổ ký tên tham dự, cau chặt đôi mày, lắc đầu, biểu thị ông không muốn ký. Sử Tinh thấy đó không phải người trong ngành giải trí nên cũng không miễn cưỡng, chỉ bảo trợ lý đưa ông lên trước, tiễn đưa Lâm Tương chặng đường cuối cùng.
Mạc Hướng Vãn nhìn thấy ông cúi đầu ba cái, khuôn mặt nghiêm nghị.
Bác sỹ Châu cũng nhìn thấy Mạc Hướng Vãn, liền bước lại gần chào hỏi.
“Tôi cảm thấy vô cùng tiếc nuối vì chuyện này”. Ông ngậm ngùi.
Mạc Hướng Vãn nhìn thấy nỗi xót xa, tiếc nuối trên khuôn của ông, nhẹ nhàng đưa lời khuyên giải: “Xin ông đừng nhưvậy, đây là chuyện ngoài ý muốn, chẳng ai có thể liệu trướcđược.”
Bác sỹ Châu lắc lắc đầu: “Cục Công an gọi tôi đến lấy lời khai, Lâm Tương được chẩn đoán là mắc chứng trầm cảm nhẹ.”
“Chứng trầm cảm nhẹ?” Mạc Hướng Vãn hoàn toàn kinh ngạc. Chưa có bất cứ ai nói với cô chuyện này cả, có lẽ mọingười không phải ai cũng biết được.
“Tôi đã giới thiệu bác sỹ tâm lý ở cùng bệnh viện cho cô ấy, nhưng cô ấy không chịu đi khám. Có lẽ bản thân cô ấy có thành kiến với bác sỹ tâm lý. Thông thường những người mắc bệnh trầm cảm đều không thích tiếp xúc với các bác sỹ tâm lýở Khoa Thần kinh. Tôi đã không kiên trì khuyên nhủ cô ấy đến cùng, đây là do tôi sơ suất, quá coi nhẹ chuyện này.”
Trâu Nam đứng bên cạnh Mạc Hướng Vãn không hiểu tại sao lại bắt đầu rơi nước mắt, chiếc khăn giấy cầm trong tay lauđi lau lại, động tác còn nhanh hơn cả thở.
Bác sỹ Châu nói ngắn gọn rồi đi ra bằng cửa phụ.
Nhân vật vô danh này vừa mới đi khỏi thì những nhân vậtnổi tiếng đã xuất hiện ngay tức thì, lại còn có vệ sỹ mở đườngđể bước vào. Những người bạn năm xưa cùng tham dự cuộc thi với Lâm Tương, người nào người nấy sắc mặt u sầu, buồn bã.
Ai ai cũng dùng khăn giấy lau nước mắt, tiền hô hậu ủng, lần lượt đi vào, người sau khóc còn thảm thương hơn người trước.
Ánh đèn flash bắt đầu lóe lên. Tất cả các nhân viên của Kỷ Lệ đều tìm chỗ tránh đi.
Mượn đám tang của người đã khuất để gây chú ý, tạo danh tiế