The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2466 lượt.

thực lực, chỉ thiếu cơ hội mà thôi.”
“Không đúng, cơ hội được chia công bằng cho tất cả mọi người, chẳng có ai thiếu cơ hội hết. Chỉ có điều phải xem mình có cho bản thân mình cơ hội hay không mà thôi. Chị thật sự không tin người muốn có cơ hội lại không nắm bắt được khi thời cơ đến.”
“Tuần sau em mới phải đến trường học nghe giảng, vậy mà bây giờ chị đã lên lớp cho em trước rồi”. Mạc Hướng Vãn cười.






“Em lấy được bằng rồi thì sao chứ? Trong cái ngành giải trí này có ai xét đến bằng cấp đâu, em đừng có nghe Vu Chính nói lăng nhăng.”
“Không phải thế, ngoại trừ công việc và nuôi nấng con trai, em chỉ muốn làm thêm việc gì đó có ý nghĩa mà thôi.”
Quản Huyền liền gạt đi: “Không, Hướng Vãn, em cần phải yêu đương chân thành một lần xem sao.”
Thế nhưng Mạc Hướng Vãn không hề đồng tình với chị: “Chị Quản, yêu chân chính một lần thì sao chứ? Không yêu thì thế nào? Đối với em, chẳng có gì khác biệt hết.”
Diệp Hâm lại lên sân khấu hát thêm bài nữa, giọng hát như thiên sứ, du dương khắp căn phòng.
Quản Huyền cũng có chất giọng rất hay, ngày hôm đó chị hát một bài tiếng Anh vô cùng lãng mạn – Boulevard of broken dreams.
Cầm trên tay chiếc bình pha chế rượu, Mạc Hướng Vãn gần như hoà bình trong giai điệu bài hát.
Khi tan làm, vừa bước ra khỏi quán bar, Vu Chính cầm tay Quản Huyền nhẹ bước trong màn đêm trên con đường mang tên Park Avenue. Lúc đó, trời đang giữa hè, gió đêm thổi qua mát rượi, trông họ thật hạnh phúc.
Thế nhưng bốn năm sau, người Vu Chính lấy lại là một phụ nữ khác.
Hôm Vu Chính kết hôn, Mạc Hướng Vãn vẫn còn nhớ rõ, lúc đó, cô vẫn còn ở Đài truyền hình làm trợ lý cho Tần Cầm. Hôn lễ của Vu Chính được tất cả mọi người trong Đài trợ giúp tổ chức, bởi vì bố của tân nương tử làm quan chức cấp cao ở Bộ Văn hoá.
Mạc Hướng Vãn làm lễ tân đón tiếp khách tới dự. Cô đứng trước cổng lớn của hoa viên cổ đã được xây dựng từ những năm ba mươi trên đường Park Avenue. Cô nhìn thấy Quản Huyền mặc trên người một bộ váy màu trắng, bước vào nhập tiệc.
Đến tận lúc này, cô vẫn còn nhớ rõ sắc mặt của Quản Huyền khi ấy: ôn hoà, bình tĩnh, giống như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy, chị chỉ là một khách mời tới dự hôn lễ như bao người khác mà thôi. Chị ngồi ở hàng ghế sau cùng, vắt chân, miệng hơi hơi rung động. Lúc này, Mạc Hướng Vãn mới nhận ra nền nhạc của hôn lễ chính là bài Boulevard of broken dreams mà chị đã hát đêm hôm ấy.
Âm nhạc ngân vang khắp hội trường. Quản Huyền dường như chìm đắm trong đó chẳng thể nào thoát ra được.
Mạc Hướng Vãn cho rằng, sau ngày hôm đó, Quản Huyền và Vu Chính sẽ đoạn tuyệt mọi quan hệ với nhau, thế nhưng, sau khi đi hưởng tuần trăng mật ở Paris về, hai tuần liền ngày nào Vu Chính cũng có mặt ở More Beautiful. Chỉ có điều, lúc này, quan hệ giữa họ đã chuyển sang bất hợp pháp.
Từ trước đến nay, Mạc Hướng Vãn chưa bao giờ hỏi nhiều về quan hệ giữa họ, hôm nay nói câu này, quả thật là lần đầu tiên.
Quản Huyền không tán thành hay phản đối, quay sang nói với Mạc Hướng Vãn: “Tiểu cô nương, em không để tâm là bởi vì em chưa từng yêu ai, chị chịu đựng bởi vì chị vẫn còn yêu say đắm. Đừng nói với chị những câu kiểu đạo lý rằng chị đang phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác. Chị đã theo Vu Chính từ khi mới mười bảy tuổi, lúc đó anh ấy còn đang đi học trung học ở một thị trấn nhỏ tại Đồng Lăng, An Huy.”
Khuôn mặt chị xinh đẹp, đôi mắt thê lương, phía đuôi mắt đã bắt đầu rộ dấu vết của thời gian. Khi trang điểm, Quản Huyền thường thích dùng lớp phấn lót dày che đi, may mà người khác không nhìn ra sắc mặt chị khi tẩy trang.
Nhưng đêm nay lại khác, ngồi dưới ánh đèn rực rỡ, men rượu cộng thêm những lời nói của Mạc Hướng Vãn khiến cho khoé mắt Quản Huyền long lanh thấm lệ, không biết phải chảy về đâu.
Chị quay sang nói với Mạc Hướng Vãn: “Sau khi mẹ anh ấy mất, người nhà họ Vu mới đồng ý cho anh ấy nhập hộ khẩu Thượng Hải.”
“Em không biết đúng không? Mẹ anh ấy đã từng phải làm gái gọi để nuôi nấng anh ấy, chứ nhà họ Vu có mấy người quan tâm đến đâu?”
Đây là một bí mật mà Mạc Hướng Vãn không nên biết. Cô tự biết rõ điều này, nên muốn ngăn cản Quản Huyền nhưng chị không chịu ngừng lại.
“Ngay đến vé tàu hoả quay về Thượng Hải anh ấy cũng không có, chị không thi hết cấp mà theo anh ấy về luôn, bên nhau cho đến tận lúc này. Tiểu cô nương, người Thượng Hải bọn em quá đỗi ghê gớm! Em thử dùng lương tâm của mình nói với chị rằng có nên nhường hay không?”
Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào trả lời câu hỏi này của chị, cô đành ôm lấy đôi vai của Quản Huyền. Đôi vai đó gầy guộc, yếu mềm. Dáng người của chị không cao lắm, kề từ khi quen biết, lúc nào Hướng Vãn cũng thấy chị đi giày cao gót.
Quản Huyền dựa vào Mạc Hướng Vãn, hít một hơi thật sâu: “Tiểu cô nương, em làm rất tốt. Em mạnh mẽ hơn mẹ của Vu Chính và cả chị nữa, thế nhưng, thực tế em vẫn không chốn nương tựa, lại vẫn cứ thấp thỏm bất an. Chị muốn giới thiệu cho em một anh chàng tử tế, nhưng em không chịu, không sao cả, chị sẽ tiế