Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2456 lượt.

h vậy sao?”
Mạc Hướng Vãn bỗng ngây người ra, tiếp đó cảm thấy vô cùng áy náy, phải chăng cô đã phòng bị quá kỹ lưỡng. Cô cúi đầu mỉm cười: “Không phải, như vậy thì tiện hơn.”
Nụ cười xán lạn, quyến rũ của Mai Phạm Phạm khiến cho khuôn mặt của cô ấy lại càng thêm kiều diễm, mỹ lệ: “Đúng vậy, tiện cho cậu mà cũng tiện cho cả mình nữa”. Mai Phạm Phạm lại hỏi tiếp: “Vãn Vãn, sau đó cậu có sinh đứa trẻ ra không?”
Mạc Hướng Vãn nhìn Mai Phạm Phạm một lúc rồi gật đầu.
Mai Phạm Phạm lắc đầu: “Cậu đúng là đồ ngốc, tuổi còn trẻ vậy, tại sao lại để cho đứa trẻ làm ảnh hưởng chứ? Những thiếu gia ra ngoài lăng nhăng như họ không bao giờ chịu nhận đâu, cậu đã mất công tốn sức rồi. Mình nghe người khác nói, bây giờ cậu vẫn đơn độc một mình, mấy năm nay chắc hẳn là vất vả lắm?”
Mạc Hướng Vãn bình thản nói: “Mọi người ai chả vậy, đều cố gắng sống qua ngày thôi.”
Mai Phạm Phạm ngồi trước bàn làm việc của cô, hai chân vắt lại, động tác vô cùng nho nhã, bắt đầu dốc bầu tâm sự: “Mình thật sự đã cố sống qua ngày đấy, chẳng khác nào kiếp lục bình, trôi về Đông rồi lại về Tây. Hôm nay phởn phơ ở đây một tí, ngày mai lại sang chỗ khác vui vẻ đôi chút, không ngờ rằng càng thả dạt theo dòng lại càng thuận buồm xuôi gió, thành công mỹ mãn. Thế mà cậu vẫn đứng ở chỗ cũ, như thể hòn vọng phu vậy.”
Mai Phạm Phạm đưa tay ra định vuốt khuôn mặt của Mạc Hướng Vãn, cô bất giác lùi lại phía sau theo bản năng. Vừa lùi bước lại liền cảm thấy mình thật thiếu lễ độ, cô ngẩng lên nhìn Mai Phạm Phạm mỉm cười đầy áy náy.
Mai Phạm Phạm đành thu bàn tay của mình lại, gượng cười: “Cậu nhìn cậu xem, lại còn nói không làm sao, còn nói đang sống qua ngày. Vãn Vãn, dù thế nào thì cũng là một hảo hán tài ba.”
Mạc Hướng Vãn ngại ngùng: “Mình chỉ là một người phụ nữ bé nhỏ, đừng có nói khoa trương thế chứ.”
“Không, mình thật sự cảm thấy rất khâm phục ý chí quật cường, kiên định của cậu. Năm đó, mình theo anh chàng đẹp trai phiêu dạt đến Bắc Kinh rồi mới vỡ mộng, cảm thấy hối hận vô cùng. Tình yêu đúng là khốn nạn, chẳng đáng bát cơm hai đồng.”
Mai Phạm Phạm nói xong câu này, dường như chẳng thể nhẫn nại nổi, rút hộp thuốc mạ vàng trong túi ra, thành thục đưa một điếu lên miệng, định lấy bật lửa châm nhưng Mạc Hướng Vãn đã kịp ngăn lại: “Vu tổng không cho phép hút thuốc trong văn phòng.”
Mai Phạm Phạm đành phải cất điếu thuốc đi rồi nói: “Tất cả bọn đàn ông đều cùng một giuộc với nhau hết, chỉ biết giả vờ giả vịt, người nào người nấy nói thì hay lắm, nhưng vừa quay đầu là lại đặt tay lên ngực phụ nữ sờ mó.” Nói xong cô bật cười chua chát. “Vu tổng bọn cậu cũng không tệ chút nào, nghe nói bà xã của anh ấy trông cũng khá xinh, còn là hoa khôi của Học viện Ngoại ngữ năm xưa. Có điều hoa khôi cũng chẳng thể giữ nổi chân anh ấy.”
Nhìn thấy Mạc Hướng Vãn không tiếp lời mình, Mai Phạm Phạm lại nói thêm: “Các cậu, nói cho cùng, cũng phải che giấu cho sếp của mình, không nói thì thôi vậy. Gặp lại cậu, mình cảm thấy vô cùng vui vẻ, chúng ta là bạn bè mà.”
Mai Phạm Phạm sáp lại gần, mùi nước hoa nồng đậm trên người xộc thẳng vào mũi Mạc Hướng Vãn, bất giác cô cảm thấy mũi mình ngứa ngáy, liền hắt xì hơi một cái, cô rút giấy ăn trong ngăn kéo ra che mũi rồi hỏi Mai Phạm Phạm: “Cậu dùng loại nước hoa gì thế?”
Mai Phạm Phạm hứng khởi nói: “Sao thế? Cậu ngửi không quen à? Đây là sản phẩm mới của CD, vẫn chưa nhập vào Đại Lục đâu, bây giờ mới chỉ có ở các nước Âu Mỹ thôi.”
Đúng lúc ấy, người quản lý của Mai Phạm Phạm tìm tới, nói cô cần phải tham gia một chương trình tạp kỹ. Mai Phạm Phạm chỉnh sửa lại quần áo rồi đi luôn, không nói lời tạm biệt nào cả.
Mạc Hướng Vãn nhìn thấy bóng dáng cô dần khuất mới cảm thấy nhẹ cả người.
Gần đây, cô liên tục gặp lại người quen như thể các cây Đôminô thi nhau đổ xuống, khiến cô không ứng phó kịp. Có lẽ, Mai Phạm Phạm không muốn gặp lại cô và thật lòng cô cũng không muốn gặp lại Mai Phạm Phạm.
Phạm Mỹ vẫn chưa thể thoát ra khỏi cái bóng trước kia nên khi gặp lại cô ấy, Mạc Hướng Vãn cảm thấy áp lực tâm lý rất nặng nề. Thế nhưng ngoài mặt hai người vẫn khách khí do thám lẫn nhau.
Việc này thật quá mệt mỏi. Cô chống tay lên trán, tự lẩm bẩm một mình: “Bọn họ đều cho rằng mình là một hảo hán đĩnh đạc, mình nhất định chính là như vậy.”
Bỗng nhiên có tiếng cười vang tới, là Hứa Hoài Mẫn qua đây tìm cô để lấy bản hợp đồng mới ký. Cô cảm thấy vô cùng ngại ngùng. Hứa Hoài Mẫn trêu đùa: “Tiểu Mạc, em chẳng khác nào lũ trẻ con, tự ngồi lẩm bẩm một mình.”
Mạc Hướng Vãn mỉm cười, Hứa Hoài Mẫn lại tiếp: “Thói quen này của em rất giống với một Tiểu Mạc khác mà chị quen.”
Lần này thì Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào cười được nữa, cô thầm nghĩ, lẽ nào Mạc Bắc cũng có thói quen này? Hứa Hoài Mẫn lại tự mình giải thích: “Tiểu Mạc trước kia cũng làm cùng một nơi với chị. Mỗi lần nghiên cứu vụ án mới, cậu ta đều vừa nhìn vừa đọc to thành tiếng. Có lẽ năm trăm trước hai người thật sự là người một nhà với nhau rồi.”
Mạc Hướng Vãn chu miệng lên nói: “Ai thèm làm người một nhà với anh ta chứ?”


XtGem Forum catalog