Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342455
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2455 lượt.
sóc con trai lại vừa bận rộn công việc nên cũng vài lần gây ra sai sót.
Có lần, Tần Cầm mời CEO của một công ty mỹ phẩm hàng đầu thế giới đến chương trình đàm thoại của mình, bởi vì công việc của vị CEO này quá bận rộn cho nên đã thay đổi thời gian lên sóng mấy lần liền. Khó khăn lắm Mạc Hướng Vạn mới sắp xếp được thời gian thích hợp, đồng thời tìm tài liệu liên quan cho Tần Cầm, thế nhưng cô lại quên hỏi Thư ký của vị CEO ấy xem hôm lên sóng sẽ mặc trang phục như thế nào.
Sau đó, khi lên chương trình, Mạc Hướng Vãn biết ngay mình đã mắc sai lầm, vị CEO và Tần Cầm cùng mặc trang phục màu ghi. Sau khi chương trình lên sóng, nhìn màu sắc toàn cảnh trầm lắng, đạo diễn vô cùng không hài lòng. Mạc Hướng Vãn biết mình đã gây hoạ lớn, cảm thấy hối hận, áy náy vô cùng.
Từ xưa đến nay vẫn nổi tiếng là chua ngoa, nhưng hôm đó chị Tần Cầm lại không hề mắng cô, chỉ nghiêm nghị nói rằng: “Nếu như ngay đến công việc này mà em cũng không làm được thì tốt nhất nên đem con cho người khác nuôi hộ đi, em chẳng thể nào dạy dỗ con thành người được đâu.”
Tần Cầm chỉ vào mình kêu lên: “Hả? Giống chị? Bọn đàn ông sợ ở bên chị sẽ bị tổn thọ đấy.”
Mạc Hướng Vãn kéo bằng được chị sang cửa hàng sushi Nhật Bản ngay gần đó để ăn món Thiên Phụ La. Hai người lại hàn huyên thêm một hồi nữa, có điều Mạc Hướng Vãn vẫn kiểm soát nghiêm túc thời gian để về với con.
T¬T
Cô quay về nhà đúng mười giờ đêm.
Mạc Hướng Vãn kiếm cơm trong ngành giải trí, cho nên một tháng ít nhất cũng phải có mấy ngày đến những nơi đồng nghiệp, đối tác hay tụ tập, nói chuyện để tăng thêm tình cảm thân thiết. Mạc Phi từ lâu đã quen với việc mẹ về nhà muộn, thường ăn bữa tối bên nhà bác hàng xóm, sau đó quay về tắm rửa, xem ti vi, đúng mười giờ thì lên giường đi ngủ.
Đây chính là thời gian biểu của hai mẹ con nhà họ Mạc, hàng xóm láng giềng cũng thông cảm và tận tình giúp đỡ. Bác Thôi ở phòng 401 rất yêu quý Mạc Phi nên thường xuyên cho Mạc Phi ăn bữa tối bên nhà mình. Mỗi tháng Mạc Hướng Vãn thường đưa vài trăm tệ cho bác Thôi đi chợ. Vốn dĩ bác Thôi nói không cần, nhưng bà chẳng thể nào từ chối nổi Mạc Hướng Vãn nên đành phải nhận.
Những người hàng xóm tốt bụng cũng chính là một trong những lý do mà Mạc Hướng Vãn không muốn chuyển khỏi nơi này. Thế nhưng người hàng xóm mới tới thì hoàn toàn khác.
T¬T
Khi quay về, trong nhà tối om, cô bật đèn lên, nhanh chóng bước vào phòng con trai xem xét. Phòng của Mạc Phi trống không, trong lòng cô ngay lập tức vô cùng hoảng sợ, liên miệng gọi “Phi Phi” nhưng không hề có tiếng trả lời.
Cô vội chạy sang gõ cửa phòng 401, cả nhà bác Thôi vẫn chưa đi ngủ, nhưng Phi Phi không có ở bên nhà họ. Mạc Hướng Vãn suýt chút nữa thì ngất lịm tại chỗ, may mà bác Thôi đã cung cấp ngay “dấu vết”: “Chắc nó đang bên nhà Tiểu Mạc ở phòng 403, bữa tối hôm nay Phi Phi cũng sang nhà đó ăn.”
Mạc Hướng Vãn nghiến răng ken két, quay người bước sang gõ cửa phòng 403. Mạc Bắc nhanh chóng đi ra mở cửa, vừa nhìn thấy cô, anh đã đưa tay lên làm động tác giữ im lặng rồi nói: “Phi Phi ngủ rồi.”
Mạc Hướng Vãn chẳng thèm để tâm, đẩy mạnh anh sang một bên rồi xông vào trong. Phòng 403 là căn hộ đơn, đi qua phòng ăn là đến phòng lớn luôn. Có điều bên trong trang trí rất đơn giản, toàn bộ đồ dùng đều được lắp đặt theo đúng một kiểu cách, màu sắc, chính xác là một căn phòng dành cho người độc thân.
Mạc Phi đang nằm trên chiếc giường lớn được đặt giữa nhà. Chiếc giường này to đến mức kinh người, có lẽ phải thuộc loại King Size, Mạc Phi nằm trên đó trông nhỏ bé chẳng khác nào một chú gà con.
Cô xông đến định ôm lấy con trai liền bị anh chặn lại.
“Để tôi bế cho, thằng bé mới vừa ngủ không lâu”. Mạc Bắc khẽ khàng nói.
Mạc Hướng Vãn đang tức điên người, liền quay sang mắng anh: “Tại sao anh không nói tiếng nào đã tự ý mang thằng bé đi hả?”
Có lẽ hôm đó thật sự đã muộn, tính cách của Mạc Bắc chẳng thể nào hoà nhã như hàng ngày được, anh nhìn cô rồi nói: “Bởi vì, tôi không biết mẹ của Phi Phi lại về nhà muộn như thế này. Thằng bé chơi mệt rồi muốn đi ngủ, nên tôi đã cho nó ngủ luôn đấy.”
“Tôi về muộn thế này thì liên quan gì đến anh?” Mạc Hướng Vãn muốn hét um lên, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế được, khẽ khàng lên tiếng.
Mạc Bắc nhún vai: “Hiểu rồi, cô là một phụ huynh có năng lực dạy dỗ trẻ độc lập từ nhỏ, xin thứ lỗi cho một anh chàng chưa từng làm bố như tôi.”
Mạc Hướng Vãn bị anh chọc giận, tức đến mức nắm chặt hai bàn tay lại.
Nhìn thấy bộ dạng này của cô, Mạc Bắc lại tự mắng mình tại sao đang yên đang lành lại đi chọc giận cô? Có lẽ vì lúc bảy giờ tối sau khi trở về nhà, ở dưới tầng nhìn lên anh thấy Mạc Phi đang phơi tất trên ban công. Người thằng bé chưa đủ cao nên phải đứng trên một chiếc ghế, trông vô cùng nguy hiểm, nhìn thấy anh, thằng bé lại còn vẫy tay chào hỏi. Ngay giây phút đó, anh cảm thấy vô cùng hoảng hốt, chỉ sợ chẳng may đứa trẻ này sẽ sơ ý gặp phải chuyện gì bất trắc.
Khi dắt cậu bé ra ngoài ăn tối, Mạc Bắc hỏi: “Mẹ cháu đâu?”
Mạc Phi liền nói: “Mẹ cháu phải làm thêm giờ.”