Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342450
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2450 lượt.
hôi, vậy mà Mạc Phi vẫn nhẫn nại trả lời từng câu một.
Khi đến trường, Từ Tư đỗ xe trước cổng, các anh bạn nhỏ vui vẻ, hân hoan xuống xe, cậu bé nói chuyện cùng Mạc Bắc còn cúi người đầy cung kính, nói với anh rằng: “Cháu thay mặt các bạn cùng lớp, cám ơn chú Mạc.”
Mạc Bắc vô cùng cao hứng hỏi cậu bé: “Tại sao cháu không gọi chú là “chú bốn mắt” nữa?”
Anh bạn nhỏ lộ vẻ mặt tinh quái, ranh ma đáp: “Bởi vì, sáng nay chú chỉ có mỗi hai mắt thôi.”
Mạc Bắc không hề tức giận, lại còn cười tít mắt xoa đầu anh bạn nhỏ dặn dò: “Cháu phải nhớ cho kỹ, sau này lúc nào cũng phải gọi là chú Mạc, nghe không.”
Lúc quay trở lai xe, Từ Tư vừa nắm vô lăng vừa kêu cathan vãn: “Hôm nay, cậu dám bắt mình làm lái xe chở họcsinh tới trường hả?”
Vu Trực cũng không nhịn được: “Cậu nhớ khi còn nhỏ,mình vừa gọi cậu một tiếng “tiểu bốn mắt” cậu đã nện cho mình một trận tơi bời không?”
Mạc Bắc nhét luôn bọc bánh bao vào tay Vu Trực, bị nóng bất ngờ, Vu Trực kêu oai oái.
Từ Tư nhanh chóng nhận định rõ tình hình, thẳng thắn đưa ra câu hỏi cho mối nghi ngờ lớn nhất của mình: “Không phải cậu đang định trở thành cha dượng của con nhà người ta đấychứ?” Vu Trực tiện tay đưa cho anh một chiếc bánh bao nhân thịt.
Mạc Bắc thản nhiên chậm rãi trả lời một câu, suýt chút nữakhiến cho cả hai cậu bạn chết vì nghẹn bánh bao.
“Có lẽ cậu bé đó là con đẻ của mình đấy.”
Mạc Bắc không hề cho hai anh bạn bất cứ cơ hội nào tiếp tục tìm hiểu vấn đề riêng tư của mình, vừa nói xong, anh đãlên tiếng hỏi: “Thế vừa sớm ngày ra, hai cậu đến đây tìm mình, chắc không phải để ăn ké bánh bao nhân thịt đấy chứ?”
Từ Tư và Vu Trực đưa mắt nhìn nhau.
Vu Trực mở miệng trước: “Mạc Bắc, cậu đừng theo vụ ánở nơi này nữa, chẳng có lợi ích gì đâu.”
Từ Tư gật đầu đồng ý: “Bánh xe lịch sử luôn phải thẳngtiến, cậu tội gì phải làm con bọ ngựa đứng cản đường bánh xe khổng lồ đó chứ? Muốn tự gây rắc rối cho bản thân sao?”
Mạc Bắc nhếch mép sang một bên: “Nếu như mình cứ nhất nhất muốn làm con bọ ngựa cản đường thì sao?”
Từ Tư liền nghiêm túc nói: “Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau.”
“Chim sẻ đã tới tìm hai cậu rồi sao?”
Vu Trực phân bua: “Không phải, bọn mình chỉ nghe nói thôi. Nhà tư bản nước ngoài muốn mang tiền tới tặng, ai chặn con đường tài lộ của họ thì kẻ ấy sẽ lãnh đủ.”
Mạc Bắc khoanh tay trước ngực “ừm” một tiếng rồi thảnnhiên: “Vậy hai cậu cứ coi như mình đang ngứa máu đi.”
T¬T
Gần đây, công việc của Mạc Hướng Vãn khá thuận lợi. Sau khi Mạc Phi trở lại lớp học, lúc làm việc cô có thể tập trung tinh thần được cao hơn, không cần suốt ngày phải lo lắng xem con trai ở nhà có gây ra “tai họa” gì hay không.
Cô đã đăng ký lớp học thêm buổi tối ở trường cho Mạc Phi, sẽ có giáo viên đôn đốc việc học và làm bài tập của cậu bé. Lúc trời chưa tối, còn có thời gian khoảng một giờ đồng hồ cho hoạt động thể chất nữa.
Hai lần bị Mạc Bắc chỉ trích về việc chăm sóc con cáiđích thực đã động vào nỗi đau của cô. Cô hoàn toàn có thể bớt tham dự những buổi tụ tập, tiệc tùng vì Mạc Phi, còn việc tạo thêm thời gian hoạt động cho thằng bé thì không hề dễ chút nào.
Cô đã từng nói chuyện này với cô giáo Cát, sắc mặt côgiáo không được tốt cho lắm, cô nói: “Quy định riêng của trường học, em thật sự không tiện đề đạt. Nếu như phụ huynhhọc sinh có ý kiến thì…”. Cô giáo Cát nói đến đây bỗng nhiên ngập ngừng rồi không nói thêm gì nữa.
Mạc Hướng Vãn đương nhiên hiểu, đặt mình vào vị trí côgiáo Cát, cô hoàn toàn hiểu sự khó xử của giáo viên. Cô liềnbàn với bố mẹ của Vu Lôi, liệu có nên trao đổi với Hiệu trưởng đề nghị nhà trường thỉnh thoảng nên mở cửa sân vận động cho các em học sinh vào vui chơi trong thời gian rảnh rỗi?
Không ngờ đề nghị này của cô nhận được rất nhiều sự tán đồng từ các phụ huynh học sinh khác. Bọn họ đều hy vọngcon em mình có thể đến trường vui chơi chứ không phải tan học rồi đi lang thang bên ngoài chơi đùa linh tinh. Chính vì vậy, lần này lời đề nghị của cô có sức thuyết phục rất lớn, Mạc Hướng Vãn thay mặt cho toàn bộ phụ huynh học sinh gọi điện đến cho Hiệu trưởng, vô cùng thiết tha đưa ý kiến.
Cũng may, ông Hiệu trưởng chấp thuận ý kiến của các bậc phụ huynh. Vậy là sau khi tan học, thời gian mở cửa sân vận động sẽ được kéo dài thêm. Có điều, ông đề nghị nên thu thêm chút tiền của lớp học thêm buổi tối, bởi lẽ trường học muốn cho các em dùng sữa tươi và bánh ngọt, giá cả đương nhiên sẽ cao hơn thị trường đôi chút.
Thế nhưng dù cao hơn một chút, Mạc Hướng Vãn vẫn bằng lòng trả thêm. Hiện nay, cơ quan tổ chức đâu đâu mà chẳng nghĩ tới lợi ích tiền bạc, luôn tìm cách lập ra các chương trình để thu phí. Mạc Hướng Vãn ngồi tính toán một lúc, dùng tinh thần AQ để suy nghĩ vấn đề. Trả thêm chút phí cho giáo viên dạy các lớp buổi tối cũng chẳng có gì là quáđáng hết.
Hơn nữa, như thế cô cũng có thêm thời gian đi học lớp tạichức vào buổi tối.
Sau khi Mạc Phi vào lớp một, Mạc Hướng Vãn cũng đăng ký vào lớp đại học tại chức ban đêm. Cô đã bỏ bê việc họchành nhiều năm rồi nên khi quay trở lại học cũng gặp nhiều