Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2609 lượt.
khó khăn. Vì vậy, cô nỗ lực hết mình để nghỉ học càng ítcàng tốt, toàn bộ bài tập cũng làm rất chăm chỉ, nghiêm túc,vì vậy cô trở thành một sinh viên lớn tuổi chăm chỉ, chịu khó nhất trong lớp.
Cô giáo dạy môn Marketing của cô chính là chuyên viênnghiên cứu họ Phùng tại Trung tâm nghiên cứu kinh tế thị trường của trường Đại học Sư phạm. Bà dạy môn học này cho các lớp đại học tại chức vào buổi tối, đại đa số sinh viênđến đây chỉ để có được một tấm bằng mà thôi. Vậy nên, đối với những người thật sự chăm chỉ, chịu khó học tập như Mạc Hướng Vãn, bà nhớ rất rõ, cũng ưu tiên cho cô nhiều thông tin và chú ý giúp đỡ hơn.
Hôm đó, cô giáo Phùng gọi cho Mạc Hướng Vãn nói: “Sáu giờ tối tại giảng đường Chính Huy của Đại học Sư phạm có buổi thảo luận về dự án mới, trình bày về giá trị của các mặt hàng mang nhãn hiệu Trung Hoa hiện nay, nếu như có thời gian thì em nên đến nghe, tôi sẽ làm giúp em một tấm thẻ sinh viên.”
Mạc Hướng Vãn nhìn lên đồng hồ, ước chừng nghe xong bài giảng vừa đúng thời gian đến trường tiểu học kịp đón Mạc Phi về nhà. Cô vô cùng cảm tạ cô giáo Phùng.
“Nếu em cứ chịu khó, chăm chỉ học hành như thế thì đếntầm ba mươi là có thể thi MBA[2'> được rồi.”
[2'> Bằng Thạc sỹ Quản trị Kinh
Mạc Hướng Vãn bộc bạch: “Em vẫn cảm thấy mình khôngđủ thời gian để học. Trước đây đúng là em đã lãng phí quá nhiều thời gian”. Rồi cô thận trọng hỏi thêm: “Liệu em có thể làm được không ạ?”
Cô giáo Phùng động viên: “Không vấn đề gì! Chỉ cần chăm chỉ, nỗ lực là đủ rồi. Đến lúc đó, tôi sẽ giới thiệu mấy giáo viên giỏi bổ sung kiến thức cho em, chuẩn bị khoảng mộtđến hai năm, tôi tin rằng em có thể làm được. Trường chúngtôi có hợp tác cùng với các học viên bên Châu Âu, thi vào trường chúng tôi cũng rất được, học phí lại đỡ tốn kém hơn các trường khác nhiều.”
Mạc Hướng Vãn liền hỏi đến vấn đề học phí, cô giáoPhùng đưa ra một con số, Mạc Hướng Vãn tự nhẩm và quyết định lùi việc học MBA lại sau, vì e rằng trước khi Mạc Phi lên đại học, cô không đủ thời gian và tiền bạc để theo học lớp này.
Thế nhưng cô vẫn chân thành cảm ơn cô giáo Phùng rồi nói thêm: “Em sẽ suy nghĩ kỹ vấn đề này.”
T¬T
Ở thành phố này, tháng Chín rồi mà nắng vẫn còn gay gắt, mọi người đều phải tìm chỗ để tránh.
Hôm nay tuy không phải lên lớp, nhưng Mạc Hướng Vãnvẫn ngồi trong thư viện trường Đại học Sư phạm chăm chỉ tự học. Cô im lặng ngồi ở một góc khuất. Do không phải là sinh viên chính quy của trường nên cô nghiêm túc tuân theo quy định, im lặng nghiên cứu không gây sự chú ý của người khác.
Khi đến lớp, không bao giờ cô mặc trang phục đi làm, cũng không đeo kính, chỉ mặc áo sơ mi quần bò, đeo chiếc cặp sinh viên không phải là hàng hiệu, tóc buộc gọn gàng sau lưng bằng một chiếc chun màu đen giản dị.
Vậy mà vẫn có nam sinh đến tán tỉnh cho dù cô đã ngồi ởgóc khuất nhất của thư viện rồi.
Người đó hỏi cô: “Bạn có thời gian tham dự vào buổi dạhội chào mừng khai giảng tối nay không?”
Mạc Hướng Vãn không thể không đối đáp cẩn thận. Cô nhận ra ngay nam sinh trước mặt mình, học kỳ trước anh ta đãtới chào hỏi và làm quen cô mấy lần liền. Lúc đó, trông khuôn mặt cậu ta vẫn còn khá non nớt, bây giờ hình như đã cao lên khá nhiều, mày rậm mắt to, khiến cho Mạc Hướng Vãn tưởng tượng ra hình ảnh của Mạc Phi khi lên đại học.
Đối với những anh chàng thế này, cô lựa chọn giải pháp lắcđầu từ chối, không nói thêm nhiều. Thế nhưng, sau hai tháng nghỉ hè, người sinh viên này vẫn quyết không từ bỏ, nên vấn đề nghiêm trọng hơn cô tưởng. Lần này, cô phải nói thật: “Cậu đã nhầm rồi, tôi không phải là sinh viên trường này.”
Nam sinh kia liền nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh cô: “Tôi biết mà, không khoa nào có sinh viên nữ như bạn hết”. Anh chàng sinh viên dùng bộ dạng đắc ý non nớt của người trẻ tuổi nói tiếp: “Cô học lớp tại chức buổi tối.”
Mạc Hướng Vãn nghe thấy vậy liền nghĩ, mấy đứa trẻ bây giờ đúng là toàn thuộc KGB[3'> hết.
[3'> Tên viết tắt của Ủy ban An ninh Quốc gia Nga.
Cậu sinh viên nọ còn nói thêm: “Nhưng như thế thì có can hệ gì chứ?”
Mạc Hướng Vãn đành phải mỉm cười đầy bất lực, tỏ vẻngười lớn nói: “Năm nay chị đã hai tám rồi, em trai nhỏ ạ.”
“Em trai nhỏ” này liền “anh” lên một tiếng vô cùng bất ngờ, đứng bật dậy như thể đang ngồi trên chảo lửa, không biết phải nói gì nữa.
Cuối cùng, Mạc Hướng Vãn đành phải lên tiếng giải vây cho cậu chàng: “Cho nên buổi dạ hội khai giảng tối nay là cuộc tụ hội của đám thanh niên trẻ tuổi các cậu, chị đến chẳng thích hợp chút nào, có đúng không?”
Cậu em kia không nói thêm câu gì ngoài từ “tạm biệt” rồiquay người bước đi, có lẽ cậu đã bị cô dọa cho phát khiếp lên rồi.
Mạc Hướng Vãn lắc lắc đầu, thu dọn sách vở, cầm theo Thẻ sinh viên cô giáo Phùng đã làm cho đi vào giảng đường Chính Huy.
Lúc Mạc Hướng Vãn bước vào giảng đường Chính Huy, buổi thảo luận đã bắt đầu. Người đứng diễn thuyết không phảigiáo viên của Đại học Sư phạm cũng chẳng phải chuyên viênviên của Trung tâm nghiên cứu.
Khi cô vừa bước vào liền nghe thấy hai nữ sinh ngồi ở hàng ghế sau cùng thầm