Tác giả: Vị Tái
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1342443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2443 lượt.
ng phim nghệ thuật nhiều khi cũng chỉ do thiếu cơ hội. Nhưng mà cơ hội cho mỗi người đều như nhau hết, ông trời chẳng thiên vị ai cả, vấn đề là xem ai biết nắm chắc lấy mỗi khi thời cơ tới mà thôi.”
Nghe thấy vậy, Tề Tư Điềm gật đầu liên tục.
Hai người cùng nhau đi vào khách sạn, thảm trải sàn suốt dọc đường rất mềm mại, Tề Tư Điềm lại đi giày cao gót nên bước đi rất khó khăn, mấy lần suýt ngã, may mà Mạc Hướng Vãn kịp thời đỡ được.
Trước khi bước vào căn phòng hẹn gặp kia, Tề Tư Điềm nói một câu: “Mary, em đã giảm thù lao xuống một nửa, nếu như bọn họ vẫn không cần thì thể diện và lòng tự trọng của em đều mất hết đúng không?”
Mạc Hướng Vãn gật đầu, thế là Tề Tư Điềm liền ưỡn thẳng người, thân hình nhỏ nhắn mọi khi dường như đã cao thêm vài phân. Cô nói: “Em phải giữ chắc cả thể diện lẫn lòng tự trọng.”
Người ra mở cửa là trợ lý của đạo diễn Thái, đó cũng là một cô gái, rất thân thiết với Trâu Nam, vậy nên Trâu Nam mới có thể lấy được thông tin chuẩn xác đến vậy.
Đột nhiên, Mạc Hướng Vãn nhận ra rằng, Trâu Nam quá là một tiểu nha đầu lanh lợi, thông minh.
Trong phòng có hai bàn mạt chược, một bàn đang chia bài, nhìn thấy bọn họ vào cũng chẳng buồn dừng lại. Người đang ngồi quay lưng với hai người chính là ông đạo diễn họ Trịnh có thể thét ra lửa kia.
Đạo diễn Thái nói đùa tạo bầu không khí thoải mái: “Hai mỹ nữ tới đây khiến cho chúng tôi cảm thấy như đang được sống ở chốn bồng lai tiên cảnh vậy.”
Còn đạo diễn Trịnh lại chẳng hề nể mặt chút nào, không buồn quay đầu lại nói: “Vu Lão Tứ không dám đến đây gặp tôi sao? Sao lại để cho hai cô đàn bà này đến thế?”
Mạc Hướng Vãn đứng thẳng người, bình thản trả lời: “Ông chủ chúng tôi hôm nay phải đến Cục Lao động, điều này tiền bối cũng biết mà, có nhiều lộ trình phải đi cho đầy đủ thì mới có thể hoàn thành công việc tốt đẹp được.”
Đạo diễn Trịnh mỉa mai: “Đó là ông ta tự nhấc đá lên đập vào bàn chân của mình. Lúc trước vỗ ngực bảo đảm cho Mai Phạm Phạm, bây giờ người ta vỗ cánh bay mất rồi, giờ hay quá còn gì?”
Đạo diễn Thái đành phải chen vào: “Lão Trịnh đừng có làm các tiểu cô nương sợ hãi nữa.”
Lúc này, đạo diễn Trịnh mới chịu quay đầu lại nhìn hai người. Ánh mắt tập trung lên người của Tề Tư Điềm.
Tề Tư Điềm lại tỏ ra khá thoải mái, khiến cho Mạc Hướng Vãn thầm tán thưởng.
Đạo diễn Thái lại làm dịu không khí căng thẳng: “Thôi bỏ đi, bỏ đi, các tiểu cô nương như bọn họ cũng đâu dễ dàng gì, hay thế này đi, cứ để cho Mạc tiểu thư thay Vu Lão Tứ xin lỗi ông là được, không phải như vậy cũng tốt sao?”
Đạo diễn Trịnh liền nói: “Được thôi, cô nương, để tôi xem thành ý của cô được bao nhiêu”. Ông liền đứng dậy, đi đến bên quầy bar cầm một chai rượu, Tề Tư Điềm thấy vậy liền nhìn sang Mạc Hướng Vãn bằng đôi mắt đầy lo lắng.
Đó là một bình rượu Black Label, Mạc Hướng Vãn tự tính tửu lượng của mình, đoán chắc sẽ chịu không nổi.
Chính cô đã nói câu “dù bất đắc dĩ nhưng vẫn phải làm” cho nên đành phải liều mình đến cùng. Cô liền nói với đạo diễn Trịnh: “Hôm nay, tôi xin thay mặt Vu tổng kính ngài một ly, xin ngài hãy cho người mới của chúng tôi một cơ hội thử vai, sau này có cơ hội Vu tổng sẽ đích thân đến cảm tạ ngài.”
Đạo diễn Trịnh vỗ mạnh lên đùi rồi nói: “Sảng khoái, không ngờ mấy cô gái trẻ ở đây cũng có thể sánh ngang với mấy cô gái vùng Đông Bắc rồi đấy.”
Đạo diễn Trịnh trực tiếp rót rượu cho cô. Cô ngẩng đầu chỉ một hơi cạn sạch ly.
Những việc sau đó thì hoàn toàn u mê, cô chỉ nghe thấy tiếng Tề Tư Điềm đang gọi mình: “Mary, chị không sao chứ?”
Đạo diễn Thái liền trách cứ đạo diễn Trịnh: “Lão Trịnh, ông càng lớn tuổi lại càng nông nổi, đọ sức gì với mấy cô bé thế này chứ?”
Đạo diễn Trịnh phân trần: “Tôi đâu biết được cô ấy đang liều mình xông tới, vừa uống một ly Black Label đã say sưa không biết trời đất là gì rồi.”
Một lúc lâu sau, cô còn nghe thấy một giọng nói quen thuộc đang mắng mỏ cô: “Người ta thì uống rượu còn em thì liều mạng, công to việc lớn gì mà khiến em phải làm như vậy hả?”
Sau cùng là tiếng Mạc Phi không ngừng gọi “Mẹ ơi, mẹ ơi.”
Mạc Hướng Vãn tỉnh dậy trong mùi hương cháo thơm ngào ngạt, nhấp một ngụm nước, cổ họng nóng như phát hỏa. Cô vừa động đậy, người ở bên giường đã nói: “Tiểu cô nương, em đúng là chỉ biết tạo nghiệt, có phải em muốn liều cả tính mạng của mình hay không?”
Mạc Hướng Vãn thấy Quản Huyền ngồi đầu giường đang nhìn cô mỉm cười, nhưng đôi môi cô đang khô cứng nên không tiện mỉm cười đáp lại.
“May mà đó là Black Label chứ không phải thuốc trừ sâu.”
Quản Huyền bê bát cháo ra rồi trách cô: “Em đừng có làm việc như trâu như bò vậy, đến chị còn chẳng tới mức coi Vu Chính là cửu ngũ chí tôn nữa là.”
Mạc Hướng Vãn xúc cháo cho vào miệng, độ nóng vừa phải, cảm giác ngọt ngào đến tận đáy lòng, vì thế cô đã ăn khá nhiều. Sau khi tinh thẩn ổn định lại, cô liền nói với Quản Huyền: “Nhận tiền của người ta thì phải thay họ giải trừ tai vạ thôi chị ạ.”
Quản Huyền cốc nhẹ vào đầu cô em: “Đến lúc này rồi mà em vẫn còn nói mấy câu nghĩa khí quèn trên giang