The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342411

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2411 lượt.

n là cô đã cảm thấy rất bất an, lo lắng không yên, bây giờ có Mạc Bắc rồi, cô dần dần học cách để cho thân thể được thư giãn, tinh thần được an tâm hơn.
Khi Mạc Bắc và Mạc Phi mặc bộ quần áo thể thao cùng kiểu dáng bất ngờ đứng trước mặt, Mạc Hướng Vãn giật mình tới mức suýt chút nữa đánh rơi cả cuốn sách trên tay.
Từ trước đến nay, cô chỉ thấy Mạc Phi giống Mạc Bắc vừa vừa thôi, nhưng hai người xuất hiện trong cùng một kiểu dáng quần áo, cô mới bất giác nhận ra, tất cả những đặc điểm di truyền từ Mạc Bắc tiềm ẩn trên người Mạc Phi lúc này đã hiển hiện ra hết. Bất cứ ai nhìn vào hai người đều sẽ nói đó là hai bố con ruột không sai vào đâu được.
Mạc Hướng Vãn dù trăm giấu ngàn giếm cũng chẳng thể nào thắng nổi quan hệ huyết thống giữa họ, cô đành mỉm cười đầy khổ sở.
Mạc Bắc hoàn toàn không hiểu tại sao Mạc Hướng Vãn lại có nét mặt khổ sở như vậy, chỉ sợ cô lại không vui liền lên tiếng: “Tôi nghĩ mặc vào hôm tổ chức hội diễn thể thao sẽ rất hợp, quên mất không thương lượng cùng cô trước.”
Giọng nói và thái độ của anh hết sức thận trọng, khiến cho Mạc Hướng Vãn cảm thấy hơi áy náy, cô lập tức đáp lại: “Không vấn đề gì đâu, anh mặc đẹp lắm. Đây là một hội diễn thể thao mà.”
Mạc Phi giơ tay hình chữ V, vui như trẩy hội, lại hỏi thêm Mạc Hướng Vãn: “Mẹ ơi, hay là mẹ cũng mặc một bộ giống như thế đi?”
Mạc Hướng Vãn xếch ngược lông mày lên, giống như một con mèo bị giẫm trúng chiếc đuôi, nhưng sau đó lại ngượng ngùng nói: “Không cần đâu, mẹ không có loại quần áo kiểu này.”
Mạc Bắc nhìn cô rồi mỉm cười, lúc này anh gần như mất hồn, cho dù cô không hề biết được.






Cả đêm ấy, Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào ngủ yên giấc được, dáng vẻ vui như Tết của Mạc Phi quanh quẩn mãi trong đầu cô.
Cô sực nhớ lại câu nói của Quản Huyền, và cả những lời khuyên răn của Tần Cầm. Cả hai chị đều nghĩ tốt cho cô, nói rất hợp lý. Bỗng nhiên, cô lại nghĩ đến Mạc Bắc.
Gần đây, tòa nhà này bắt đầu có thêm một vài chuyện thị phi đồn thổi. Tất cả mọi người đều bàn tán về Mạc tiên sinh thuê căn phòng 403 phải lòng người mẹ đơn thân trẻ tuổi Mạc Hướng Vãn ở phòng 402.
Bác Thôi không ngừng nói với cô rằng: “Hướng Vãn, Mạc tiên sinh là một người tốt bụng, tôi đã nhìn thấy từ lâu rằng cậu ấy có ý tứ với cô đấy.” Bà tỏ rõ vẻ nhiệt tình của người nắm bắt mọi nội tình sự việc, Mạc Hướng Vãn thấy vậy chỉ biết mỉm cười đáp lại.
Còn có rất nhiều người hàng xóm khác ít nhiều cũng biểu hiện ra ý nghĩ tương tự như vậy.
Cô có thể chọn lựa một phương thức hòa bình để đối xử với anh.
Đến tầm nửa đêm, Mạc Hướng Vãn đứng dậy đi ra phòng bếp, rót cho mình một ly nước lạnh, cô cần phải bình tĩnh vào lúc này.
Khi đi qua cửa phòng của Mạc Phi, cô nghe thấy có tiếng động trong đó liền đẩy cửa đi vào.
Không ngờ Mạc Phi vẫn chưa ngủ, đang gác đùi lên đầu giường làm mấy động tác thể dục. Quay đầu sang thấy mẹ đi vào, Mạc Phi tỏ ra hơi hoảng hốt, thu chân lại, ngồi bật dậy.
Mạc Hướng Vãn liền mắng: “Con lại giở trò gì đấy?”
Mạc Phi ôm lấy eo của mẹ rồi bỗng nhiên nũng nịu: “Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm!”
Trái tim Mạc Hướng Vãn đột nhiên mềm ra như nước.
Mạc Phi lại nói thêm: “Mẹ ơi, mẹ là người mẹ tốt nhất trên thế gian này, con yêu mẹ nhất nhất nhất luôn.”
Mạc Hướng Vãn ôm chặt lấy con trai, vuốt ve khuôn mặt của thằng bé.
Đây chính là thiên sứ cứu rỗi cuộc đời cô.
Lúc sinh Mạc Phi, cô đã phải chịu rất nhiều áp lực, dù là mượn tiền của Quản Huyền và Vu Chính, nhưng vẫn chẳng thể nào đủ được. Mạc Phi bị mắc chứng vàng da sinh lý của trẻ sơ sinh, suýt chút nữa chuyển thành nhiễm trùng.
Cô đứng trước cửa nhà ông bà nội một hồi, nhìn dòng người và xe cộ qua lại tấp nập, hòa trong ánh đèn đường hoa lệ trông thật đông vui, náo nhiệt. Sau cùng, cô lấy hết dũng khí bước vào trong.
Ông nội im lặng nghe cô tường thuật ngắn gọn lại tình cảnh trước mắt của bản thân, sau đó lấy ra một hộp bánh quy cũ kĩ. Chiếc hộp này đã quá cũ, ông nội phải khó khăn lắm mới mở ra được.
Đây chỉ là một chiếc hộp thông thường chứ không có gì đặc biệt cả, nhưng lại chứa đựng trong đó biết bao tình cảm và chuyện cũ của những người già cả, biết bao nhiêu thăng trầm, vui vẻ, đắng cay.
Ông nội đưa cho cô một quyển sổ tiết kiệm, trong đó có năm vạn đồng.
Cô liền quỳ xuống, dập đầu lạy ông nội đủ ba cái.
“Ông nội, cháu là một đứa bất hiếu, khốn nạn, cháu không xứng làm cháu của ông.”
Nét buồn rầu trên khuôn mặt ông nội chẳng thể nào che giấu được dưới ánh đèn điện, giọng nói của ông cũng già nua, tàn tạ theo dấu của thời gian. Thì ra, tất cả mọi chuyện đều không giống như những gì cô vẫn thường nghĩ, những chuyện hoang đường cô gây ra trước mặt người ông già nua chẳng khác nào một trò cười lớn nhất trên thế giới này.
“Vãn Vãn, ông bà cũng có lỗi với cháu. Bố cháu muốn đón ông bà sang Mỹ để dưỡng lão, nó làm vậy là không đúng. Ông cũng không đúng vì đã không chăm sóc, quản lý cháu cho tốt. Ông bà cũng cao tuổi rồi, cháu một thân một mình phải cố gắng hế