Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Vị Tái

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1342407

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2407 lượt.

ính là giữ vững quan ải để họ không bán cổ phần rẻ mạt quá, càng không để họ mắc lừa nhà đầu tư, nếu không thì chính là do tôi đã thất trách.”
Mạc Hướng Vãn bất giác đùa cợt anh một câu: “Anh hy sinh vì công việc cũng nhiều quá nhỉ?”
Mạc Bắc mỉm cười: “Khách hàng là thượng đế mà, công ty, tổ chức nào mà chẳng yêu cầu hiệu quả, năng suất cao.”
Lời nói này vừa nghiêm túc vừa hợp lý, Mạc Hướng Vãn không nói gì thêm, thấy thế, Mạc Bắc lại gợi thêm một đề tài khác: “Sau này cô uống rượu thì phải chú ý một chút, công việc không phải liều mạng, ông chủ không phải là Hoàng đế, cô còn như vậy lần nữa sẽ dọa con trẻ sợ chết khiếp mất thôi.”
Mạc Hướng Vãn ngồi nghe anh nhắc lại chuyện trước đó, lại là chuyện áy náy bấy lâu trong lòng nên cô liền lên tiếng phản bác lại: “Không sao đâu, tửu lượng của tôi cũng không tệ lắm.”
Mạc Bắc vẫn mỉm cười. Thị lực của anh không tốt lắm, nhưng vẫn rất sắc bén, những lời nói cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt anh thường chẳng có tác dụng gì nhiều. Mạc Hướng Vãn né tránh ánh mắt của anh, cúi đầu nói: “Tôi biết rồi mà. Tôi cũng chỉ say có đúng một lần đó thôi.”






“Cô chính là cây đại thụ, là trụ cột tinh thần của Mạc Phi, cần phải giữ gìn sức khỏe của mình.”
Câu nói này tự nhiên, sảng khoái như một cơn gió mát, thổi đi hết cả quá khứ đau khổ và day dứt. Người đã khẳng định một thân phận hoàn toàn mới, hoàn toàn tốt đẹp của cô lại chính là người mà năm xưa cô đã từng đối địch, đã từng lạnh lùng và cay nghiệt. Cô khẽ nhếch đôi mày lên, cũng đúng lúc Mạc Bắc vừa làm xong sandwich đang bê ra trước mặt cô, có mướp đắng, thịt gà lại có cả bơ, dinh dưỡng phong phú, dồi dào, càng nhìn lại càng bị thu hút, thêm vào đó là mùi vị thức ăn thơm phức nên nhất thời cô không kịp đáp lại lời nói mang tính khẳng định của anh.
Mạc Bắc nhìn thấy dáng vẻ cô bình thản thưởng thức món ăn mình làm ra, cảm thấy vô cùng dễ chịu, khoan khoái. Ánh nắng rực rỡ xuyên qua ô cửa sổ, chiếu lên đầu của cô gái ngồi trước mặt anh, phản chiếu lại thứ ánh sáng thật dịu nhẹ, ấm áp.
Mạc Bắc dần dần tiến lại gần, đặt tay lên trên mặt bàn. Cả thân người cô đang được ánh nắng bao quanh, sáng trong, thuần khiết, thơ ngây, gần như còn xán lạn hơn cả ánh mặt trời ngoài kia. Anh đột nhiên cảm thấy có một sự thôi thúc vô cùng mạnh mẽ, muốn lại gần hơn nữa ánh sáng mặt trời của lòng mình.
Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng Mạc Phi cọt kẹt dần dần mở ra. Đứa trẻ đưa tay lên dụi mắt như không nhìn rõ, cứ tưởng rằng mình đang nằm mơ.
Mạc Hướng Vãn vẫn còn chưa kịp phản ứng lại kịp với tình huống đột biến này, không biết phải trả lời hai câu hỏi ngớ ngẩn này thế nào, cô chỉ thầm nghĩ, đúng là con ngốc, bố lại càng ngốc hơn. Cô bất giác nghiêm mặt lại, vẫy vẫy con trai rồi trực tiếp đưa con vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt.
T¬T
Buổi sáng hôm đó, Mạc Bắc vẫn chẳng thể nào định thần lại nổi, khóe miệng nhoẻn cao, luôn giữ trạng thái thân thiện, dễ gần, tính cách hiền hòa tốt hơn cả mọi khi, thậm chí khi lái xe anh còn huýt sáo vô cùng hứng chí, yêu đời.
Mạc Phi thì ngân nga hát theo điệu huýt sáo của anh, xem ra cậu bé cũng hân hoan không kém: “Ánh thái dương rọi chiếu khắp nơi nơi. Những bông hoa không ngừng nhìn tôi mỉm cười. Các chú chim nhỏ luôn miệng hót chào buổi sáng. Hỏi tôi tại sao lại đeo chiếc ba lô trên vai?”
Cả hai phiền phức đến mức Mạc Hướng Vãn cau chặt đôi mày lại.
Mạc Phi có rất nhiều sở trường nhưng hoàn toàn không bao gồm giọng hát hay trong đó, thậm chí còn hát sai nhạc cả những bài hát nhi đồng. Gen di truyền một cách bất đắc dĩ thế này khiến cô chẳng thể nào phát cáu với con trai được, đành phải đưa lời mang tính thương lượng: “Phi Phi, lúc này đáng lẽ con phải suy nghĩ xem chút nữa sẽ phối hợp với đồng đội trong trận bóng đá thế nào mới đúng chứ!”
Mạc Phi rướn người lên phía sau của ghế lái xe, đưa tay ôm lấy đôi vai của Mạc Bắc rồi nói: “Bố đã nói với con về việc này rồi đúng không ạ?”
Mạc Bắc chiều theo ý con nói: “Phi Phi thông minh tuyệt đỉnh, sẽ học tập theo Oliver Kahn[2'>.”
[2'> Tên thủ môn nổi tiếng Đội tuyển bóng đá quốc gia Đức.
Từ sau lần Mạc Phi bị trẹo chân, giáo viên thể dục ít khi để cậu bé làm tiền vệ, sau đó thấy động tác cậu nhanh nhẹn, lanh lợi, lại có khả năng chỉ huy, động viên các thành viên khác trong đội, nên đã cho cậu bé về vị trí thủ thành, trấn giữ cầu môn. Chính vì lí do này mà Mạc Phi cảm thấy chán nản một thời gian dài, Mạc Hướng Vãn không hiểu gì về bóng đá, nên lúc đó chỉ động viên con: “Phi Phi, nếu như con có thể tạo ra thành tích xuất sắc ở tất cả các vị trí thì cũng là một thành công vô cũng lớn rồi.”
Nghe thấy câu nói của mẹ, Mạc Phi dần dần vui vẻ hơn, chăm chỉ đi luyện tập và rồi từ đó cậu bé bắt đầu cảm thấy vinh hạnh vì được làm thủ môn, lại còn mượn đĩa DVD của Mạc Bắc để xem trận đấu cáo biệt sự nghiệp của thủ môn người Đức nổi tiếng thế giới Oliver Kahn cùng với anh.
Mạc Hướng Vãn tự cảm thấy mình khó mà không bằng lòng được với Mạc Bắc trong việc giáo dục


XtGem Forum catalog