Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134942
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/942 lượt.
Lựu tức tối trợn mắt lườm Lương Tranh, giật phắt cái mic trên tay Lương Tranh, nói: “Hay chúng ta cùng mời anh bạn họ Lương này hát một bài nhé, mọi người thấy sao ạ?”
Cả lũ lại vỗ tay rào rào, hò hét: “Ok!”
Lương Tranh lập tức xua tay từ chối, ném mic sang một bên rồi đi thẳng về chỗ Chung Hiểu Huệ. Trình Triệu phú và Ngô Hiểu Quân nào có chịu bỏ qua, lập tức kéo Lương Tranh lại. Còn chưa đôi co xong, Trình Triệu phú liền lôi cả Chung Hiểu Huệ lên, lại còn đặt tay Chung Hiểu Huệ vào tay Lương Tranh. Ngô Hiểu Quân cố ý chơi khăm hai người, chọn ngay bài Tình yêu của người kéo thuyền. Lương Tranh hát cũng ngại mà không hát cũng không xuống khỏi sân khấu được, đành phải ụ mặt hát theo nhịp.
Chung Hiểu Huệ chẳng chút rụt rè, ban đầu là cười ngặt nghẽo, đợi Lương Tranh hát hết hai câu cô liền khẽ lắc lư người theo điệu nhạc, sau đó cất tiếng hát lanh lảnh.
Cuối cùng cũng hát xong, mọi người vỗ tay ầm ĩ, hai người chuẩn bị quay lại ghế ngồi nhưng Trình Triệu phú ngăn lại, bắt Lương Tranh phải giới thiệu Chung Hiểu Huệ với mọi người. Lương Tranh đành phải ôm lấy Chung Hiểu Huệ, nói: “Thưa các bạn, cô gái tài sắc vẹn toàn đứng bên cạnh tôi đây là Chung Hiểu Huệ, cũng là... bạn gái của Lương Tranh này. Xin cảm ơn!”
“Hôn đi! Hôn đi!”, Ngô Hiểu Quân hôm nay có vẻ hưng phấn bất thường, liên tục hò reo. Trình Triệu phú đứng bên cạnh cũng nhiệt liệt hưởng ứng. Chung Hiểu Huệ ngại ngùng quay người đi, cúi gầm mặt xuống. Lương Tranh lập tức xin mọi người tha cho nhưng chẳng ăn thua gì. Cuối cùng Lương Tranh quyết định đánh liều, chỉ tay vào đám đông: “Chính mọi người bảo tôi hôn đấy nhé, đừng có thấy mà thèm!”
Trình Triệu phú hô to: “Cậu cứ mạnh dạn mà hôn, chúng tôi không có ý kiến gì đâu, có đúng không nào?”
“Đúng vậy! Mau lên, hôn đi!”, Ngô Hiểu Quân phụ họa.
Lương Tranh vòng tay ôm lấy Chung Hiểu Huệ, sau đó hôn vào môi cô... trong tiếng hò reo và hoan hô ầm ĩ của mọi người, Lương Tranh dắt tay Chung Hiểu Huệ mặt đỏ bừng về chỗ ngồi. Lần này Lương Tranh đã bỏ qua hết những đắn đo, cái khoảng cách giữa anh và Chung Hiểu Huệ dường như đã bị phá bỏ, anh yên tâm vòng tay ôm chặt lấy eo cô. Còn Chung Hiểu Huệ dường như cũng đắm say trong không khí này, cô nghiêng mình dựa vào người Lương Tranh. Toàn bộ cảnh tượng lãng mạn và ngọt ngào này không qua khỏi mắt Ngải Lựu Lựu, trong lòng cô có một thứ cảm giác rất khó nói thành lời.
Không khí trong phòng càng lúc càng náo nhiệt, sự điên cuồng của Trình Triệu phú được bộc lộ rõ. Anh ta ôm bạn gái hát liền hai bài, rồi dưới sự yêu cầu của mọi người, hai người hôn nhau say đắm. Đàm Hiểu Na và Ngũ Sảnh Sảnh cũng chẳng hề thua kém, hai người chọn bài Viên ngọc phươngĐông, ôm nhau vừa hát vừa nhảy...
Ngô Hiểu Quân chớp lấy thời cơ ngồi gần Ngải Lựu Lựu: “Toàn chơi trò mèo đuổi chuột với anh, giờ bị anh tóm được rồi nhé!”
Tâm trạng của Ngải Lựu Lựu không được tốt cho lắm, cô nói chuyện chẳng chút khách khí: “Thế anh là mèo hay là chuột hả?”
“Em nghĩ anh là gì thì anh là cái đó...”, đối mặt với một Ngải Lựu Lựu lạnh lùng, Ngô Hiểu Quân đột nhiên thấy mất tự tin hẳn.
“Vớ vẩn! Hôm nay tôi bị mấy thằng cha các người chọc ghẹo thế là đủ rồi, tránh xa tôi ra một chút!”
“Sao em còn tuyệt tình hơn cả trên mạng thế? Chuyện lúc trước không liên quan gì đến anh hết!”, Ngô Hiểu Quân vội vàng giải thích.
Ngải Lựu Lựu liếc nhìn Lương Tranh, sắc mặt đột nhiên vui lên: “À phải rồi, cuốn tiểu thuyết của anh ra sao rồi?”
“Chắc khoảng cuối năm sẽ ra mắt, đến lúc đó anh sẽ tặng em một cuốn có chữ kí của anh!”
“Không thèm!”
“Sách bán chạy đấy, hơn nữa lại rất thích hợp với em, trai thừa gái ế cần phải đọc mà...”
Hai người đang nói chuyện vui vẻ thì Ngũ Sảnh Sảnh lôi Ngải Lựu Lựu lên, hai người cùng hát một bài Vết thương.
Trên đường về, Chung Hiểu Huệ ngồi trên xe của Trình Triệu phú, bọn họ đều đi về hướng Quốc Mậu, tiện đường. Trên xe có ba cô gái ế, cùng với Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân. Lương Tranh là người đầu tiên ngồi vào vị trí ghế lái phụ, Ngô Hiểu Quân chen vào phía sau với ba gái ế. Ngũ Sảnh Sảnh kêu ầm lên là chật quá, lái xe liền bảo họ ngồi người trước người sau. Lương Tranh liền ngoảnh lại nói: “Ngô Hiểu Quân à, cậu ôm Ngải Lựu Lựu chẳng phải ok ngay sao?”
Ngô Hiểu Quân liền hỏi vặn Lương Tranh: “Sao cậu không xuống mà ôm?”
“Tôi muốn lắm chứ, chỉ sợ cậu đập nát mặt tôi ra thôi. Hơn nữa người ta cũng đâu có đồng ý...”
“Cô ấy nói cô ấy đồng ý đấy!”, Ngũ Sảnh Sảnh chêm vào.
Ngải Lựu Lựu từ nãy vẫn ngồi im liền lên tiếng: “Bản thân cậu muốn được ôm thì có!”
Nhưng chẳng ai đếm xỉa đến cô cả. Ngải Lựu Lựu lại giằng co thêm một lúc nữa nhưng chẳng ăn nhằm gì. Trong lúc cuống, cô liền cào vào tay Lương Tranh. Lương Tranh dứt khoát tóm chặt lấy tay Ngải Lựu Lựu, hai người ngồi dính sát vào nhau...
Vài phút sau, xe dừng lại ở một ngã tư đường, chờ đèn xanh.
“Anh đùa đủ chưa hả? Có phải muốn ăn thêm cái tát nữa không? Cho tôi xuống!”, Ngải Lựu Lựu cuối cù