Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/947 lượt.
tháng nữa là phải nghỉ đẻ rồi, hỏi Ngải Lựu Lựu có hứng thú với việc trở thành trưởng phòng văn phòng tài vụ không. Ngải Lựu Lựu không đủ tự tin để trả lời ngay, Lâm Cường nói anh sẽ gặp và nói chuyện với mấy người trong phòng tài vụ xem xem ai muốn làm và ai có khả năng làm tốt nhiệm vụ này. Nếu như không có người thích hợp, công ty sẽ cân nhắc đến việc nhờ một trung tâm môi giới việc làm tìm một người có khả năng.
Đối với Ngải Lựu Lựu, việc đảm nhiệm vai trò trưởng phòng phòng tài vụ không gây sốc bằng việc Lâm Cường nói rằng cô gái đó chính là em gái anh. Đây đúng là một tin khiến Ngải Lựu Lựu vui mừng hớn hở. Người đàn ông trong mộng không phải là người đàn ông hư hỏng, đây chẳng phải là một tin tốt thì gì? Cho dù không thể có được anh, nhưng cũng không hi vọng anh biến chất, như vậy có thể giấu tình cảm này ở trong lòng, đây chẳng phải là tâm nguyện của biết bao cô gái hay sao ? Nhưng phần lớn đàn ông thì ngược lại, những thứ mà anh ta không đạt được, anh ta thường nghĩ cách hủy hoại nó, để người khác đừng hòng chiếm được.
Dạo này Ngô Hiểu Quân rất kì lạ, nói rất ít, hơn nữa cứ gặp Lương Tranh là mặt mày sầm sì. Hai người bỗng chốc trở nên xa cách. Mặc dù trước đây hai người như nước với lửa, luôn công kích, mỉa mai nhau, nhưng đó chỉ là một hình thức giao lưu giữa họ. Lương Tranh nghỉ rằng việc này có liên quan đến trò đùa của anh với Ngải Lựu Lựu tối hôm ấy, chắc chắn Ngô Hiểu Quân chỉ mong có thể bóp chết mình, nhưng cậu ta vẫn chưa có gan mà thôi.
Chú Hoàng càng lúc càng quá đáng. Dám phân bớt mấy khách hàng quan trọng của Lương Tranh cho Hướng Lệ, trong đó có đến hai khách hàng có cùng chí hướng với anh. Nể mặt chú Hoàng là thầy của mình trong lĩnh vực marketing, Lương Tranh liền bỏ qua. Đàn ông mà, có phạm sai lầm vì phụ nữ cũng là chuyện bình thường, đây là bản năng của đàn ông thôi! Hơn nữa mình cần gì phải đi so đo với một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, ông ấy liệu còn được bao nhiêu ngày xuân?
Điều duy nhất khiến Lương Tranh cảm thấy vui mừng là khoảng cách giữa anh và Chung Hiểu Huệ ngày càng nhỏ đi, công đầu thuộc về vụ ôm hôn lần trước. Lương Tranh thừa thắng xông lên, chiều thứ bảy hẹn Chung Hiểu Huệ ra ngoài. Lương Tranh hỏi Chung Hiểu Huệ muốn đi đâu chơi, Chung Hiểu Huệ nói đi đâu cũng được, tìm đại nơi nào đi dạo cũng được. Lương Tranh liền hỏi cô đến 798 hay là đến công viên Triều Dương. Chung Hiểu Huệ nói đến công viên Triều Dương, khu 798 kinh khủng lắm, cảm giác rất khó chịu.
Lương Tranh rất thích lời đánh giá này, anh cũng không thể chịu được một khu nghệ thuật giả tạo tràn lan như vậy. Tiếp đó hai người lại nói chuyện về nghệ thuật qua điện thoại. Lương Tranh cho rằng nghệ thuật đương đại của Trung Quốc có hơi “đỏng đảnh”, nguyên nhân xuất phát từ nhiều thứ: không thể giải phóng tư tưởng thì nghệ thuật sẽ chẳng có tâm hồn, nếu có cũng chỉ là thứ tâm hồn lệch lạc. Cho dù có là Loft hay Soho thì đó chỉ là một dạng khái niệm, là biểu hiện chứ không phải thần thánh.
Nghệ thuật hiện nay luôn là: hình thức lớn hơn nội dung, cũng giống như các bộ phim Trung Quốc, phim trường rất hoành tráng nhưng nội dung lại nhạt thếch, xem cũng chán mắt mà lại chẳng có gì suy ngẫm. Người Trung Quốc nên có hình thái nghệ thuật độc lập với phương tây, đó là kết hợp văn hóa truyền thống, lịch sử để sáng tạo.
Nửa tiếng đồng hồ sau, hai người đang định đi chèo thuyền thì Chung Hiểu Huệ có điện thoại, sếp bảo cô đi tiếp một khách hàng nên phải về công ty ngay. Thấy Lương Tranh có vẻ không vui, Chung Hiểu Huệ liền giải thích: “Xin lỗi anh, em cũng chẳng còn cách nào khác, yêu cầu công việc mà. Vì vậy em hi vọng anh sẽ là nội tướng trong nhà, hằng ngày chỉ cần ở nhà chờ em đi làm về là ok rồi!”
Lại là một cuộc điện thoại kì lạ, thứ Bảy mà cũng có khách hàng ư? Mặc dù Lương Tranh đã quen với việc Chung Hiểu Huệ cứ xuất quỷ nhập thần như vậy nhưng trong lòng anh vẫn rất thấp thỏm. Anh đã sắp xếp hết rồi, chiều nay sẽ cùng Chung Hiểu Huệ đi ăn, sau đó tối đi xem phim. Giờ thì điều hiển nhiên là kế hoạch của anh đã phá sản hoàn toàn.
Lương Tranh định đưa Chung Hiểu Huệ đi nhưng cô từ chối.
Chung Hiểu Huệ nói cô phải vào nhà vệ sinh, bảo Lương Tranh ở công viên thêm một chút cho thư thái tinh thần. Lương Tranh lại nằm trên ghế đá một lúc, cảm giác vô cùng tẻ nhạt. Nhìn các cặp tình nhân dập dìu ở trên đường, anh càng cảm thấy cô đơn.
Anh lấy điện thoại ra gọi cho Trình Triệu phú, Trình Triệu phú nói anh ta vừa mới từ sân bay thủ đô ra đường quốc lộ Hai, rủ cả lũ tụ tập một bữa.
Tụ tập thì tụ tập! Lương Tranh đang buồn chán, chỉ mong có người chơi cùng. Lương Tranh liền đi bộ ra ngoài công viên, vừa ra đến cổng công viên đã nhìn thấy Chung Hiểu Huệ lên một chiếc xe hơi Mercedes màu đen sang trọng. Lương Tranh hơi tò mò, đi như chạy ra đường, chặn một chiếc taxi rồi bảo lái xe đuổi theo chiếc xe Mercedes đó. Chiếc taxi bám theo sát nút, Lương Tranh nhìn thấy ở đuôi xe có để Mercedes S600, mẹ kiếp, siêu giàu! Ch