XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341902

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1902 lượt.

chuyện này lẽ ra phải do vợ và bạn gái họ làm.
Bành Tiền Tiến lên tiếng thề thốt đảm bảo:
- Lý tổng cứ yên tâm, tối nay có cho em mười người đẹp em cũng không liếc lấy một cái. Sáng sớm mai sẽ dậy sớm tẩy trần sạch sẽ, dập đầu ba lạy và thắp mười nén nhang trước bàn thờ Quan lão gia (tức Quan Công), xin phù hộ cho chúng ta mã đáo thành công. Tôi vỗ vai hắn, rồi quay sang mọi người:
- Thấy chưa, đây chính là tố chất cần có của một nhân viên, bình thường cười cười nói nói không sao, nhưng vào lúc quan trọng phải biết phân biệt nặng nhẹ, như thế gọi là tinh thần trách nhiệm!
Sau đó tôi chuyển ánh mắt sang Cảnh Phú Quý:
- Trưởng phòng Cảnh, cậu nói xem có đúng không?
Mượn lời Bành Tiền Tiến để qua đó bày tỏ sự bất mãn của tôi với việc Cảnh Phú Quý không có tinh thần chiến đấu cho trận chiến sắp tới.
Cảnh Phú Quý lười biếng cuộn mình trên ghế, chẳng buồn ngẩng đầu lên:
- Đừng chỉ biết lo đến mấy thứ vô dụng, ngày mai không đơn giản thế đâu.
ĐÊM TRƯỚC Đ́U TH̀U
- Anh yêu em không?
- Yêu.
- Anh yêu họ không? – Thanh Thanh chỉ vào Lưu Hân, Vương Tiểu Lệ và Tiểu Ngọc đang đứng cạnh tôi.
- Cũng yêu.
Tôi nhìn vào mắt bốn người họ, trong ánh mắt ai cũng lóe lên tia sáng màu xanh, càng lúc càng lớn, càng lúc càng sáng, những tia sáng xanh ấy rọi thẳng về phía tôi, chói mắt tới mức gần như nuốt chửng tôi, tôi thấy sợ hãi, lùi về sau định chạy, nhưng hai chân không nghe theo sự chỉ huy của tôi, cứ như bị đóng đinh lên mặt đất, họ giơ hai tay đi chầm chậm về phía tôi, tôi ra sức giằng co nhưng hai chân vẫn bất động, rồi bỗng dưng họ biến thành hổ, há cái miệng đầy máu về phía tôi, hai tay tôi quờ quạng, miệng hét lớn:
- Cứu với!
Bàn tay đánh mạnh vào đầu giường, nỗi sợ hãi và đau đớn khiến tôi tỉnh lại, tôi ôm chặt lồng ngực mà tim vẫn đập thình thịch, một lúc lâu sau mới tỉnh táo lại. Tôi chầm chậm ngồi dậy dựa vào đầu giường, phát hiện trên trán và sau lưng mình ướt đẫm mồ hôi, Thanh Thanh bên cạnh vẫn chìm vào giấc mộng, khóe miệng nở một nụ cười ngọt ngào. Dạo này không biết vì sao, tôi thường gặp ác mộng.
Tối qua tôi gọi điện thoại cho Dương Hùng Vĩ, hắn nói mọi việc đều tiến hành theo kế hoạch, không vấn đề gì, tôi vẫn không yên tâm, hỏi hắn ba lần liền làm hắn bực mình:
- Anh không tin tôi thì cũng phải tin vào tiền chứ.
Tôi nghĩ cũng phải, khoản tiền đó đủ cám dỗ với hắn. Sau đó tôi gọi điện thoại cho Tiểu Phương, nói là mấy hôm nay em bận rộn nhiều, người vất vả nhất chắc là em, tối qua lúc ăn cơm anh định mời em một ly mà không thấy em đâu, Tiểu Phương nói Lý tổng có lòng quá, là Lôi tổng gọi em đi, em phải báo cáo với chị ấy tình hình họp của các nhà cung ứng.
Tôi nổi hứng, vẫn giả bộ như tình cờ hỏi:
- Ồ, chắc chị ấy phê bình em phải không?
- Đúng thế, sao anh biết? Chị ấy không những phê bình em mà còn phê bình cả Trưởng phòng Dương, nói lập trường của bọn em không đúng, không giải thích cho các nhà cung ứng chính sách của công ty, ngược lại còn để họ uy hiếp công ty.
Tôi cười hai tiếng:
- Lôi tổng của các em đúng thật là…
Bỏ điện thoại xuống, tôi ngầm thấy căng thẳng, chẳng có gì phải nghi ngờ, mai chắc chắn là một trận ác chiến, hơn nữa tôi luôn cảm thấy kế hoạch của mình chưa phải là hoàn hảo, từ giường tới sô-pha, từ sô-pha tới giường, tôi đi đi lại lại năm, sáu lần, vắt nát óc ra mà không tài nào nghĩ thấu đáo được, dường như không có kẽ hở nhưng lại có cảm giác thiếu một cái gì đó, đến năm giờ sáng, tôi mới mơ màng thiếp đi, không lâu sau tôi lại bị đánh thức bởi tiếng ô tô và tiếng người nói ở bên ngoài, ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ treo tường, kim giờ đã chỉ vào con số bảy.
Tôi không ngủ được nữa, thế là bật dậy mặc quần áo rồi đi ra ngoài, ăn một bát bún ở cổng khu nhà, sau đó tới công ty sớm.
Tôi kể về cơn ác mộng cho Cảnh Phú Quý:
- Có phải là bị đàn bà truy sát không? – Tôi còn chưa kể nội dung, hắn đã buột miệng hỏi. Tôi hỏi:
- Sao cậu biết? Không lẽ cậu đọc được suy nghĩ của người khác?
Cảnh Phú Quý cười quỷ dị, bảo:
- Cả ngày cậu xoay tròn giữa một đám đàn bà, lại thường khiến các em đau lòng rơi lệ, không mơ thấy mấy thứ này chẳng nhẽ cậu lại mơ thấy mình đang làm báo cáo cuộc họp?
Tôi giơ ngón tay trỏ ra chỉ vào hắn:
- Chắc chắn cậu từng mơ giống tôi, nếu không sao đoán cái trúng ngay?
Bị tôi nắm thóp, Cảnh Phú Quý cười giả lả:
- Chuyện thường tình của con người, giấc mơ chung của anh hùng mà!
Tôi nói có cảm giác chuyện đấu thầu không tốt, mấy hôm nay cứ thấy hoang mang, có phải vì khí số của tôi đã tận, ông trời thực sự muốn diệt tôi không?
- Không đâu, ngoài kia người ta đồn cậu đã lấy được lòng Lôi tổng rồi, rất nhiều người hỏi tôi cậu làm thế nào.
Tôi phì một tiếng, bảo đúng là bọn tiểu nhân, tưởng Lý mỗ là hạng người nào?
Tôi hỏi Cảnh Phú Quý:
- Có phải cậu cũng tưởng thế không?
Cảnh Phú Quý cười đểu cáng:
- Tôi chỉ biết cậu mời bác sĩ rồi ôsin cho con trai chị ta, còn về phía Lôi tổng tôi làm sao biết được? Cậu đã bao giờ nói với tôi đâu.
Mối quan hệ với Lôi tổng