Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại

Tác giả: Mộc Vô Giới

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.

gọi điện thoại cho tôi, nói là tìm một nơi nào yên tĩnh để ăn cơm, tôi nói tối nay tôi đã có hẹn, hắn nói vậy anh làm thế nào thì làm, nếu như không muốn lấy tiền nữa.
Sau khi Khoa Đạt bị khởi tố, tất cả tài sản đã bị đóng băng, tiền trên tài khoản cũng bị người ta sử dụng “Càn Khôn đại na di” chuyển đi rồi, nhưng bên ngoài vẫn còn có khoảng sáu mươi triệu tiền trung chuyển, các đối tác và siêu thị bán hàng không muốn bị liên lụy, đua nhau gửi tiền về cho Khoa Đạt, nhưng không gửi trực tiếp vào tài khoản công khai, nếu không chỉ có vào mà không có ra. Khoa Đạt đã sử dụng chiêu “ủy thác thu nợ”, đổi ngày thành ngày trước khi khởi tố, chỉ đạo bên thanh toán gửi tiền vào một công ty có liên quan mà Khoa Đạt ngầm kiểm soát, nhưng rốt cuộc đó là công ty nào, ngân hàng nào mà lại tuyệt mật, không phải nhân vật quan trọng sẽ không thể có được tin tình báo này.
Hoàng Lực muốn nói cho tôi biết những thông tin này.
Hoàng Lực lúc này dung nhan tiều tụy, châm một điếu thuốc rồi nói:
- Tôi phải mất rất nhiều công sức mới thăm dò được những bí mật này, nhưng có lấy được tiền hay không còn phải xem anh thế nào, bởi vì không thể chứng minh được những khoản tiền đó là gửi cho Khoa Đạt.
Tôi nói:
- Tôi mặc kệ, cậu phải lấy tiền về cho tôi, bất chấp thủ đoạn.
Hoàng Lực uống một ngụm nước rồi nói:
- Nhưng vẫn có cách giải quyết.
- Cách gì?
- Chúng ta hãy bàn xem nên là giải quyết cái thứ đó thế nào. – Khóe miệng Hoàng Lực thoáng một nụ cười lạnh.
Kẽ răng của hắn đã đen hết vì thuốc lá, một mùi hôi từ miệng hắn phả lại khiến tôi gần như tắt thở, tôi thấy buồn nôn, cúi xuống ho vài tiếng, nước mắt đã sắp trào ra, một lúc sau, tôi ngẩng đầu nhìn Hoàng Lực trân trối, con chó này đã bắt đầu chơi tôi.
Theo manh mối mà Hoàng Lực cung cấp, mười giờ sáng hôm sau, tại Ngân hàng Nông nghiệp ở thị trấn Trung Sơn, tôi với Cảnh Phú Quý từ đó đi ra, đuổi theo một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi:
- Người đẹp, chờ chút.
- Có chuyện gì? – Cô ta nghi ngờ quay người lại.
- Không có chuyện gì, anh gọi điện cho ông chủ Trần của em, phiền em nói chuyện với ông ấy.
Cô gái cảm thấy chúng tôi không có thiện ý, định chạy nhưng đã bị Cảnh Phú Quý giữ lại, cô ta chưa kịp kêu lên tôi đã gọi điện thoại:
- Trần tổng, tôi là Lý Tiểu Phi, nghe nói các ông lại thu về năm triệu, mà chúng tôi lại gặp thủ quỹ của các ông ở ngân hàng, hay là ông nói với cô ấy vài câu?
Tôi đưa điện thoại cho “người đẹp” không hề đẹp này, cô ta hơi do dự, không hiểu rốt cuộc chúng tôi đang chơi trò gì, cầm điện thoại lên “A lô” một tiếng khe khẽ, sau đó gương mặt lập tức lộ vẻ căng thẳng, nói năng lắp bắp:
- Tôi không… không quen họ, tôi từ ngân hàng đi ra thì bị họ giữ lại.
- Ông chủ Trần, tôi không có ý gì cả, chỉ muốn đòi về một triệu kia thôi, những việc khác tôi không quan tâm.
Đầu bên kia điện thoại im lặng:
- Cậu chờ một chút, nửa tiếng sau tôi qua.
- Không vấn đề gì, nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở ông một chút, nếu ông không phối hợp, tôi nghĩ chưa đầy một tiếng nữa, mười mấy nhà cung ứng của ông đang nợ tiền họ sẽ biết được số tài khoản ngân hàng của ông, chắc là năm triệu đó không giữ được đâu, ông không muốn tôi mời cả cảnh sát tới chứ. – Khóe miệng tôi tạo thành một nụ cười tàn khốc, trước đó tôi từng là thịt cá để mặc cho người ta chém giết, nhưng giờ tôi đang nắm trong tay mình một con dao, hơn nữa nó còn chém sắt như chém bùn, huơ lên một cái sẽ cũng khá nhiều người chết.
Khoa Đạt tự tưởng rằng thuật “ Càn Khôn đại na di” của họ thần không biết, quỷ không hay, không ngờ lại bị tôi bắt được ở tại cổng một ngân hàng nhỏ nằm trong một thị trấn heo hút ngay gần Châu Hải, chỉ chưa đầy hai mươi phút sau, chiếc BMW của ông chủ Trần đã tới, ông ta giận điên người:
- Tôi có thể trả tiền cho cậu, nhưng cậu làm thế nào để bảo đảm cho nhà cung ứng khác sẽ không biết?
Tôi đoán chắc dọc đường ông ta chỉ nghĩ đến vấn đề này, không biết là kẻ nào đã bán đứng ông ta.
- Trần tổng, chắc ông hiểu rõ, ông với tôi đều là người làm ăn, chỉ cần tiền, tiền của tôi thì tôi cầm, tôi việc gì phải hại ông? Huống hồ ông còn sử dụng cái tài khoản này nữa không? – Tôi châm một điếu thuôc.
- Vậy cậu viết giấy bảo đảm cho tôi.
- Nực cười! Vay nợ phải trả là việc đương nhiên, tôi không đòi lãi của ông mà ông còn đòi viết giấy bảo đảm sao! – Trực giác mách bảo tôi rằng cái gã này nếu không phải quá ấu trĩ chắc cũng tưởng tôi là trẻ con.
- Thế thì được, tôi tin cậu một lần, nhưng nếu cậu không giữ chữ tín cũng đừng trách tôi không khách sáo!
Tôi thực sự muốn nhổ vào mặt hắn, một con người nợ nần khắp nơi mà còn xứng nói tới chữ tín! Con người chỉ trong tình cảnh bó tay mới dùng đạo đức để bó buộc, nếu tôi không thể nắm được điểm này của hắn thì đến điện thoại hắn cũng chẳng buồn nghe chứ đừng nói là gặp mặt tôi, lấy đâu ra chữ tín, đúng là chuyện nực cười nhất thế gian.






Tiến hành đấu thầu
THUẾ VỤ TÌM ĐẾN
- Lý Tiểu Phi, công tố viên tố cáo an