Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1870 lượt.
ưng vẫn dang tay ra ôm anh.
Sáng sớm ngày đông giá lạnh, khu mộ chìm trong không gian tĩnh mịch. Đây là lần thứ hai Tiểu Ái đến nơi này, nhưng không lạnh giống như lần trước, có lẽ vì tay cô đang được một bàn tay khác nắm chặt.
Khi đặt chân trên con đường lên núi, Tiểu Ái mới phát hiện ra nơi đây được bao phủ bởi lớp sương rất lớn, màu trắng nhạt, giống như tấm vải voan mỏng mềm mại, uyển chuyển, lởn vởn quanh những tấm mộ và cây cối. Tất cả mọi thứ xung quanh, chỉ có thể lờ mờ phân biệt được đường nét.
“Cẩn thận chút, bậc thềm trơn!” Dung Kỳ nhỏ giọng dặn dò Tiểu Ái, cô ngẩng đầu nhìn, rồi lập tức đu cả người trên cánh tay anh, khiến anh không có cách nào đi được.
“Em sao vậy?” Đôi lông mày xinh đẹp, thanh mảnh của anh nhíu lại.
“Em không đi nổi nữa rồi, cõng em đi!” Cô cười nũng nịu.
“Đã bao nhiêu tuổi rồi chứ, em tự đi đi!”
“Lúc nhỏ cũng chưa từng thấy anh cõng em mà!” Tiểu Ái bám lấy anh sống chết không chịu buông, bắt anh phải cõng bằng được. Anh bó tay, chỉ có thể từ từ quỳ xuống trước mặt cô. Tiểu Ái cười giảo hoạt, lập tức leo lên lưng anh, hai tay ôm chặt lấy cổ rồi vùi mặt vào chỗ cổ áo ấm áp của anh.
“Em lạnh à?” Dung Kỳ nhẹ nhàng hỏi.
“Có anh em không thấy lạnh!” Cô nói ngọt xớt.
Trên bờ môi hoàn mĩ mà cô không nhìn thấy được, lập tức khẽ cong lên.
Hóa ra có thể yêu nhau
Dung Kỳ không nói cho Tiểu Ái biết tại sao lại muốn đến đây, cô chỉ nghe lời anh lên xe. Tiểu Ái nghĩ anh muốn đem những chuyện quan trọng nói với người đã không còn trên đời này nữa và cũng có lẽ là người duy nhất anh có thể nói. Giống như lần trước, anh đưa cô đến nơi này là muốn trước khi anh đi để mẹ được nhìn thấy cô.
Trong lòng Tiểu Ái hiểu rõ, chuyện giữa cô và anh khiến cho người đời khiếp sợ đến nhường nào. Chỉ có người mẹ ruột đang nằm dưới nấm mồ kia, mới có thể làm thính giả duy nhất, lắng nghe tất cả những lời anh chưa từng dám thừa nhận với cô.
Dưới màn sương mỏng, người phụ nữ trong bức ảnh trên nấm mồ càng hiện rõ sự tao nhã và xinh đẹp. Tiểu Ái nhìn người bên cạnh có đôi mắt và khuôn mặt giống hệt, trong đầu chợt lóe lên ý nghĩ: Dù chúng ta không thể nào yêu nhau, nhưng chúng ta vẫn có thể dựa vào nhau để sống. Dù là ở bên cạnh, nhưng đối với anh và cô, liệu có phải là tương lai quá xa vời không?
Rất nhiều năm về sau, Tiểu Ái thường nhớ lại chuyện xảy ra vào buổi sáng hôm đó. Nếu như họ không đến nghĩa trang, nếu như trên núi sương mù không phủ dày đặc như vậy, liệu họ có biết được điều mà có lẽ đến giây phút cuối cùng của cuộc đời vẫn không hề hay biết?
Dung Kỳ sững người quay lại, không thể tin vào tai mình. Đôi mắt anh tựa như nước biển, cuồn cuộn nhìn cô tràn ngập sự hoài nghi.
Lúc đó, cả hai người đều cùng nghĩ về một chuyện: Nếu điều đó là sự thật, nếu Hoắc Hoài Kỳ mới chính là bố đẻ của anh, vậy thì giữa họ thực ra không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào.
Thế nhưng, chuyện đó liệu có khả năng không?
Tiểu Ái không ngờ, Dung Kỳ lại có thể bình tĩnh đến mức bình thản đưa cô về nhà ăn cơm. Gần đây họ thường xuyên về nhà, bố mẹ rất vui mừng. Họ vẫn cho rằng Dung Kỳ xảy ra chuyện gì đó nên mới gửi về nhà số tiền lớn như vậy. Lúc này, thấy anh bình an vô sự, sau khi hỏi thăm mấy câu, họ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Ái ngồi bên cạnh mỉm cười, thầm nghĩ anh chàng này không hổ danh là đạo diễn, kỹ thuật diễn xuất vô cùng xuất sắc. Ngày hôm đó khi cô kéo anh từ sây bay về, ngoài laptop ra, toàn bộ đồ đạc của anh đã được chuyển qua đường hàng không sang Mỹ, mấy hôm nay đang nhờ bạn của anh bên đó chuyển về. Tất cả quần áo, bàn chải đánh răng, khăn mặt… đều là những đồ mới mua cả.
Trời lạnh, ông Dung vốn định đi làm muộn một chút, lần này có cớ nên càng vui mừng mà ở nhà, lôi Dung Kỳ chơi mấy ván cờ.
Tiểu Ái ngồi bên cạnh nhìn họ chơi cờ, trong lòng không khỏi sốt ruột. Cô nhìn Dung Kỳ rất lâu, nhiều lần muốn hỏi bố về chuyện của Nhã Khanh nhưng đều bị ánh mắt sắc bén của anh chặn lại.
Trên đường quay về thành phố S, anh nói với cô, đây là chuyện quan trọng, trước khi làm rõ mọi chuyện, không nên để bố mẹ lo lắng.
Tiểu Ái liên tục bĩu môi. Gì chứ? Cô chỉ muốn làm rõ quan hệ giữa cô và Dung Kỳ thôi mà, sao anh cứ xem cô như người không hiểu chuyện vậy? Cô không tin là trong lòng anh không sốt ruột.
Dung Kỳ dường như không sốt ruột thật, liên tiếp mấy ngày đều bận rộn không thấy bóng dáng đâu, khiến Tiểu Ái tối nào cũng chỉ ăn qua loa vài thứ để lấp đầy dạ dày.
Thôi Thái Dạ vẫn hàng ngày nghĩ đủ lý do để lừa cô đi chơi, nhưng đáng tiếc sau hai lần, anh ta không còn lừa được cô nữa. Mấy cớ anh ta sử dụng đều đã bị cô nhìn thấu, sau đó thì khéo léo tìm cách tránh xa.
Sau một thời gian chờ đợi, cuộc thi tuyển ở công ty Tinh Hải cũng có kết quả. Cô đã trúng tuyển và trở thành nhân vật nữ chính thứ hai trong bộ phim cổ trang dài tập. Tiểu Ái vô cùng vui mừng, lập tức đến thành phố Z lấy kịch bản, đồng thời gặp mặt nhân viên ban chế tác.
Địa vị của nhân vật nữ chính thứ