XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trái Tim Màu Hổ Phách

Trái Tim Màu Hổ Phách

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341867

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1867 lượt.

hai hoàn toàn khác so với trước kia. Những diễn viên khác và nhân viên ban chế tác đối xử với cô rất lịch sự. Đêm hôm đó Tiểu Ái rất vui, vì người ta mời rượu nên cô đã uống liền mấy ly. Tiệc rượu xong cũng đã khuya, những người trong đoàn phim giúp Tiểu Ái thuê phòng tại khách sạn.
Khi Tiểu Ái thức dậy, trời đã sáng rõ. Cô vội kiểm tra quần áo và túi xách thì thấy mọi thứ vậy ổn, quần áo chỉnh tề, tiền và thẻ không thiếu cái nào, xem ra không bị người khác giở trò đồi bại.
Tiểu Ái lục điện thoại trong túi xách ra để xem giờ và không khỏi ngạc nhiên. Có hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ. Trong đó, hơn mười cuộc của Thôi Thái Dạ, hai cuộc của Tư Nhã, ba cuộc của Trân Gia, còn lại đều của Dung Kỳ. Sao vậy? Lẽ nào tối qua thế giới đại chiến hay sao? Tại sao tất cả mọi người đều tìm cô vậy?
Điểm qua một dãy cuộc gọi nhỡ của Dung Kỳ, trong lòng Tiểu ái không khỏi cười trộm. Biết sốt ruột rồi à? Ai bảo anh mấy ngày nay bận rộn không thấy bóng dáng đâu, cô cũng có lúc bận đến đêm không về nhà đó. Cô giận dỗi, không chịu gọi điện trước cho anh mà chọn gọi cho Tư Nhã.
Con bé đó vừa nhận điện thoại liền quát cô một trận, rồi liên tục kêu cứu: “Cứu mình với! Tại sao mình lại khổ như vậy chứ? Sao mỗi lần họ không liên lạc được với cậu, lại đem mình ra hành hạ như vậy? Một mình Thôi Thái Dạ thì chẳng sao, đằng này còn cả anh trai cậu, rồi ngay cả Trân Gia, vừa gặp mình một lần cũng hỏi cậu có ở bên cạnh không? Sớm biết như vậy thì hôm đó mình đã không cho cô ta số điện thoại rồi! Sao số mình khổ thế này?”
Tiểu Ái nghe đến nỗi đầu óc quay cuồng, lần oán thán này thật sự có thể ví với nước sông Hoàng Hà.
Lúc Tiểu Ái định gọi cho Trân Gia, thì tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên. Cô nghĩ là phục vụ phòng, nhưng không ngờ cửa vừa mở thì lại thấy khuôn mặt điển trai hơi hốc hác của Thôi Thái Dạ.
Còn chưa kịp định thần, cô đã bị anh ôm vào lòng. Trong mùi nước hoa Eau de Cologne quen thuộc còn kèm theo mùi thuốc lá nồng nặc và hình như có cả mùi sương đêm. Cô ngẩng đầu lên, thấy những sợi râu lởm chởm trên cằm Thôi Thái Dạ, trong lòng không khỏi sững sờ. Lẽ nào cả đêm qua anh không ngủ?
Tiểu Ái đập vào bả vai Thôi Thái Dạ, muốn anh buông cô ra, anh nới lỏng đưa tay ra phía sau đóng cửa lại, vẫn ôm cô không chịu buông.
“Thôi Thái Dạ, anh như thế này…”
“Em đã tham gia đoàn làm phim “An phương lãnh nguyệt đúng không?” Vẻ mặt anh nghiêm túc: “Anh nhớ trong hợp đồng của chúng ta đã viết rõ trong vòng năm năm em không được tự động nhận phim cơ mà!”
“Đúng vậy! Tôi đã vi phạm hợp đồng, nhưng anh cũng chưa hoàn thành đúng trách nhiệm của một người quản lý. Anh có dám nói mình không mượn việc công làm việc tư không?” Một lần nữa Tiểu Ái đẩy anh ra nhưng lại bị anh ôm chặt hơn. Thôi Thái Dạ trừng mắt nhìn cô, trầm mặc một lúc, rồi dần dần thả lòng nét mặt: “Được rồi! Chuyện này anh không truy cứu nữa. Tối qua đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại đặt phòng ở đây?”
“Anh yên tâm! Tôi không bị người ta làm gì đâu. Những người trong đoàn làm phim đều rất quan tâm tôi, vì ăn cơm với họ muộn nên tôi đã ngủ lại đây.” Tiểu Ái không hài lòng, cố gắng gỡ những ngón tay đang ôm lấy eo mình ra nhưng không tài nào gỡ được, cô tức giận: “Thôi Thái Dạ! Anh có buông tay ra không thì bảo! Tôi không còn là bạn gái anh nữa rồi! Tôi… tôi đã có bạn trai mới, anh còn tiếp tục như thế này, tôi sẽ lật mặt anh thật đó!”
“Bạn trai mới?” Anh hừ cười: “Bên cạnh em có được mấy người đàn ông, có muốn lừa anh thì cũng phải tìm cái cớ nào khéo léo một chứ! Được rồi, cũng không còn sớm nữa, em đi đánh răng rửa mặt, chải đầu đi rồi anh đưa em về.”
Cô không ngờ, vừa về đến thành phố S, Thôi Thái Dạ liền đưa cô đến cửa hàng quần áo nữ cao cấp, tạo cho cô một phong cách hoàn toàn mới, trang phục đoan trang, nhã nhặn, tóc duỗi thẳng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng. Tiểu Ái không khỏi ngạc nhiên, liên tục hỏi, nhưng anh ta nhất quyết không nói, chỉ bảo cô ngoan ngoãn nghe lời.
Sau đó, Thôi Thái Dạ đưa cô đến một khách sạn năm sau của thành phố S, chính là nơi mà lần trước Trân Gia đã từng mời cô đến. Hóa ra, khách sạn này cũng là một trong những sản nghiệp của Thôi gia.
Trong phòng ăn thượng khách trên tầng cao nhất của khách sạn, cô thấy một cặp vợ chồng ăn mặc sang trọng đang ngồi chờ ở đó. Vừa thấy cô và Thôi Thái Dạ bước vào, họ liền dùng ánh mắt sáng ngời nhìn Tiểu Ái một cách chăm chú.
Trán Dung Tiểu Ái đẫm mồ hôi, hai người này chắc không phải bố mẹ của Thôi Thái Dạ đấy chứ? Ngay cả cách này mà anh ta cũng dùng đến sao? Chẳng phải một khi đã gặp bố mẹ hai bên thì coi như đã thành chuyện rồi còn gì?
Tiểu Ái lập tức định bỏ đi, nhưng lại bị Thôi Thái Dạ ôm chặt eo, cưỡng ép ngồi xuống ghế.
Tiểu Ái trừng mắt nhìn, anh lại gần, nói khẽ vào tai cô: “Họ hiếm khi đến đây, lần này chính là muốn gặp em. Xưa nay em không phải thích đóng phim hay sao? Hôm nay đóng tốt vở kịch này, chuyện phim “An phương lãnh nguyệt” anh sẽ không truy cứu nữa.”
Tiểu Ái bĩu môi, cũng ghé sát vào tai anh nói: “Tôi sẽ tính nợ với anh. Vốn dĩ do anh lấy vi