Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341839
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.
Hồi ức ùa về
Lúc nhận được cuộc gọi của Tư Nhã, Tiểu Ái đang buồn rầu ngồi thu mình trên xe. Người đang lái xe bên cạnh không thể hiện chút ấm áp nào khiến Tiểu Ái cảm thấy rất buồn tẻ. Tiếng chuông điện thoại chưa vang được mấy hồi đã bị cô ấn tắt. Biết Tư Nhã muốn tìm mình nói chuyện nhưng vì vướng “ngọn núi lửa” ngay bên cạnh, cô chỉ có thể nhẫn nhịn mà thôi.
Không lâu sau, tin nhắn được gửi tới: “Con bé chết tiệt kia, con sói đỏ cuỗm cậu đi mất rồi à?”
Trong khoang xe không có âm nhạc, tiếng chuông điện thoại vang lên liên tiếp cực kì khó chịu, liếc nhìn gương mặt lạnh lùng của người bên cạnh, Tiểu Ái chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng rồi mới trả lời tin nhắn: “Không phải con sói cậu nghĩ đâu, yên tâm đi!”
Tin nhắn của Tư Nhã được gửi đến với tốc độ nhanh chóng mặt: “Vậy là con sói nào? Cậu đừng có lừa mình đó! Nếu như con sói đó dám ra tay với cậu, mình sẽ cào xước, đập nát kính, tháo bánh chiếc DBS của anh ta!”
Đến đây thì Tiểu Ái không còn lời nào để đáp lại nữa. Cô nhìn vào khuôn mặt Dung Kỳ. Đúng vậy, các đường nét trên khuôn mặt anh đẹp thanh thoát, mắt, mũi và môi giống như kiệt tác của thượng đế. Nhưng vấn đề là, bao nhiêu năm nay đã có rất nhiều cô gái muốn đến với anh, nhưng cô chưa thấy anh đáp lại tình cảm của bất kỳ ai dù chỉ một chút thôi. Hi vọng Tư Nhã lần này giống như những lần trước, chỉ là nhất thời hứng lên, chứ không thì e rằng cô sẽ bị ngã một vố đau.
Thời gian lái xe đến thành phố Z chỉ mất hai tiếng đồng hồ, trên đường đi cũng thuận lợi nên buổi trưa xe đã dừng lại phía trước nhà. Từ hôm bị ngã xuống nước mấy ngày trước, đến giờ vẫn còn ho và nghẹt mũi, nhưng vì thích mặc áo đẹp nên Tiểu Ái chỉ khoác chiếc áo len mỏng đến đầu gối, trong khi nhiệt độ hôm nay lại giảm. Vừa xuống xe cô lạnh đến nỗi hắt hơi liên tục.
Một chiếc áo vest màu đen được phủ lên đầu Tiểu Ái, khi kéo chiếc áo vest xuống, cô thấy Dung Kỳ đã đi vào hành lang. Trên người anh chỉ còn sót lại chiếc áo mỏng manh.
Cái tên này gần đây đối xử với cô xem ra khá tốt, chả trách người ta hay nói khoảng cách sinh ra tình cảm, lúc trước chuyển đi thật là một lựa chọn sáng suốt. Tiểu Ái khoác áo vest, trên đó vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh.
Nhà cô ở trên tầng năm, tầng cao nhất của khu dân cư. Căn hộ được thiết kế theo kiểu gác xép, có bốn phòng, trong đó phòng khách có diện tích rất lớn.
Bà Dung vừa mở cửa, đã ôm chầm lấy Tiểu Ái. Việc học ở trường bận rộn, những dịp nghỉ hè, nghỉ đông cô lại bận đi casting khắp nơi, nên không có nhiều thời gian về nhà. Lần về gần đây nhất là dịp nghỉ lễ 1/5, chẳng trách mẹ lại nhớ cô như vậy.
Tiểu Ái quàng lấy cổ mẹ làm nũng, Dung Kỳ lúc này mới bước vào phòng, hờ hững gọi một tiếng “Mẹ”. Điều này, Tiểu Ái thật sự khâm phục anh, đã ba năm không gặp, vẻ mặt anh lại như mới chỉ xa cách có ba ngày.
“Về là tốt rồi, mau đi thăm bố con đi! Ông ấy vừa nói với mẹ, nếu như hôm nay không gặp được các con thì sẽ không xuống giường.” Bà Dung gật đầu với Dung Kỳ, ba người đi về phía phòng ngủ, còn chưa đặt chân vào cửa phòng, đã nghe thấy tiếng ông Dung.
“Các con yêu quý của bố! Mau đến đây cho bố ôm cái nào! Bố nhớ các con quá!” Ông Dung đang nằm trên giường xem phim, nét mặt hồng hào giơ tay ra hướng về phía họ.
Tiểu Ái vô cùng ngạc nhiên, giọng nói của bố vẫn sung sức, thần sắc vẫn tốt như vậy, bố có chỗ nào giống với người đang bị bệnh đâu? Chắc không phải bố học theo mấy bộ phim truyền hình giả bệnh đó chứ?
Cô nhìn Dung Kỳ, vẻ mặt anh vẫn bình thản, bước lên gọi một tiếng “Bố”.
“Thằng nhóc này! Chỉ có con là không có tinh thần nhất!” Ông Dung giọng nói đang vui vẻ thì đụng ngay phải núi băng, vì thế xoay đầu sang Tiểu Ái: “Heo con đến đây bố ôm nào!”
Nghe thấy tên gọi thân mật đã lâu chưa được nhắc tới, sống mũi Tiểu Ái hơi cay cay. Cho dù bây giờ bố nói với cô, bố giả bệnh để lừa họ về nhà thì cô cũng không giận.
Thấy các con về nhà, bố mẹ Tiểu Ái rất vui mừng. Buổi trưa bà Dung nấu cả một bàn thức ăn, ông Dung còn mở cả chai rượu vang hảo hạng đã cất giữ mấy năm nay, nhà có bốn người, ông kiên quyết bắt mỗi người uống một ly.
Sau bữa trưa, bà Dung rửa hoa quả rồi giúp anh em cô thu xếp chăn và ga trải giường. Tiểu Ái cùng ông Dung ngồi xem phim “Xích Bích” trong phòng khách. Như thường lệ, khi hai người cãi nhau đến độ đỏ mặt tía tai vì sự kiện lịch sử của nhân vật nào đó trong “Tam quốc”, thì Dung Kỳ vẫn như trước, lặng lẽ ngồi làm việc với chiếc laptop.
Mặc dù từ nhỏ đến lớn, khung cảnh gia đình này Tiểu Ái đã thấy vô số lần, nhưng thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, cô vẫn cảm giác có gì đó không thật. Giống như anh với họ là hai thế giới. Một nhà ba người và một đứa bé không thể hòa hợp. Anh rất trầm tĩnh và cũng rất hiểu chuyện, anh hoàn mĩ, ưu tú, không bao giờ khiến họ phải thất vọng. Thế nhưng, anh cũng rất xa cách, khoảng cách đó giống như không khí trong suốt, biết rõ là tồn tại, nhưng mãi mãi không nhìn thấy được, không bao giờ với tới được.
“Hôm nay lạnh như vậy, hay là buổi tối ăn lẩu đi!” Bà Dung bưng hoa qu