Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341844
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1844 lượt.
ả bước ra.
“Vậy chẳng phải mẹ lại cần giúp đỡ hay sao?” Tiểu Ái ra sức nhét những quả nho Mỹ vào miệng. Cô và Tư Nhã là “quý tộc mới của thành thị”, không đi chợ, không nấu cơm, ngay đến hoa quả cũng lười không rửa, đã rất lâu rồi cô không được hưởng thụ cảm giác gia đình đầm ấm.
“Đúng rồi, bố mẹ có biết bây giờ anh rất lợi hại không? Anh đã trở thành đạo diễn quốc tế rồi đó! Ngay cả đến ngôi sao nổi tiếng gặp anh cũng phải kính cẩn. Như cô diễn viên chính đoàn làm phim con – Phạm Tĩnh Tĩnh, báo chí nói cô ta rất nổi tiếng, nhưng cứ gặp anh trai thì lúc nào cũng cười tươi như hoa. Còn nữa, bố mẹ có biết ngày hôm nay bọn con đi về bằng xe gì không? S600, xe Benz! Là xe của anh trai đó, anh có rất nhiều tiền! Vì thế, giờ bố mẹ đã trở thành phú ông phú bà rồi đó, có yêu cầu gì thì bố mẹ cứ đưa ra! Anh sẽ giúp bố mua xe, đổi một ngôi nhà thật lớn!”
“Con bé này! Bố con nhiều tuổi như vậy rồi, ông ấy có muốn học lái xe mẹ cũng không yên tâm. Còn về chuyện nhà cửa, hai con không sống ở đây, căn nhà này vốn dĩ đã lạnh lẽo lắm rồi, còn muốn đổi nữa sao?” Bà Dung dí tay vào trán Tiểu Ái: “Anh con từ nhỏ đã có bản lĩnh rồi, những thành tựu nó đạt được bây giờ chẳng có gì lạ cả, con đắc ý gì chứ? Tiền đâu phải do con kiếm ra!” Bà nói xong lại quay sang Dung Kỳ, ngữ điệu dịu dàng: “Tiểu Kỳ à, tiền con gửi về trước đây bố mẹ đều đã nhận được rồi. Nhưng mẹ với ba thực sự không cần nhiều tiền như vậy, vì thế đã giúp con mở tài khoản để gửi vào đó, đợi đến khi con cần đến thì lấy ra dùng.”
Tiểu Ái chớp chớp chớp mắt hỏi nhỏ ông Dung: “Anh gửi tiền về hả bố? Gửi bao nhiêu vậy?”
Ông Dung đúng lúc xem đến cảnh hỏa công phá thế liên hoàn, vô cùng hăng say: “Tiểu Kiều bị Tào Tháo vây khốn rồi, thế này thì trốn thoát làm sao đây?”
“Bố!”
“Bố không nhớ rõ lắm, khoảng năm hay sáu trăm nghìn nhân dân tệ gì đó, hỏi mẹ con đi!”
Năm, sáu trăm nghìn nhân dân tệ? Tiểu Ái bị kích động lớn: “Con sớm muộn cũng sẽ kiếm được nhiều tiền thôi! Bố mẹ cứ đợi mà xem!”
“Đợi cái gì!” Bà Dung đưa một tờ giấy đến: “Tiểu Ái, cùng với anh con đi siêu thị đi, đây là những thứ cần dùng cho bữa lẩu tối nay. Có đồ nào thích ăn, các con xem rồi mua thêm.”
Tiểu Ái xem tờ thực đơn một dãy dài, rầu rĩ: “Mẹ, trong nồi lẩu của mẹ cần đến cả dép đi trong nhà và giấy vệ sinh à?”
“Nhân tiện đi thì mua một thể. Con bé này nhiều lời làm gì? Không phải có xe sao, lại chẳng cần phải khuân vác.”
“Con vừa về mà mẹ đã bắt làm việc cực nhọc rồi…” Tiểu Ái còn đang lẩm bẩm, Dung Kỳ đã tắt máy tính đi về phía cửa. Cô thừa dịp nhanh trí nói với mẹ: “Anh lái xe, một mình anh ấy đi không được hả mẹ?” Kết quả chưa nói hết câu, cô đã bị cho mấy cái cốc vào đầu, đành phải mau mau đi thay dép.
Nhìn hai người, kẻ trước người sau không nói không rằng đi ra khỏi nhà, bà Dung thở dài: “Ông xã, Tiểu Kỳ với Tiểu Ái, sao vẫn lạnh nhạt như trước vậy? Tiểu Kỳ từ nhỏ đã được yêu quý, ông nói xem vì sao con bé này lại không muốn thân thiết với anh trai nó?”
Ông Dung vẫn bận rộn với việc xem phim, nói qua loa vài câu, cũng chẳng thèm nhìn vợ mình. Bà Dung lại gọi mấy tiếng, sau đó thì bốc hỏa, giằng lấy điều khiển ti vi trên tay ông rồi ấn nút tắt. Ông Dung lúc đó mới cười cười với bà, rồi liên tục gọi bà xã.
“Ông xem đi, Tiểu Ái chính là học ông, từ nhỏ đã giống như quỷ vậy, có việc cần nhờ người ta thì một vẻ mặt, không có việc gì thì lại một vẻ mặt khác.”
“Giống tôi không tốt à? Bây giờ trong xã hội này, sẽ có những kiểu người như vậy, gió chiều nào theo chiều ấy, không biết đến làm việc lớn là như thế nào!”
“Tiểu Kỳ lại không giống ông. Nó từ nhỏ nói một là một, hai là hai, xưa nay không hề nhiều lời! Hiện tại không phải là nó đã thành công trong sự nghiệp sao?”
Ông Dung kéo tay vợ, mỉm cười: “Nó đương nhiên không giống tôi rồi, nếu giống tôi thì làm sao có thể nhẫn nại như vậy được!”
“Ông xã, hôm nay thấy chúng nó quay về, trong lòng tôi luôn nghĩ, hai đứa trẻ đều đã lớn rồi, quan hệ vẫn không tốt, hay là… chúng ta kể chuyện đó với hai đứa chúng nó?” Lời nói của bà Dung khiến ông Dung hơi biến sắc, bà vội vàng nói thêm: “Chủ yếu là vì nó, ông cũng biết Tiểu Ái, từ khi Tiểu Kỳ đến nhà này, việc gì cũng thích tranh giành với nó, còn không phải là sợ chúng ta sẽ yêu Tiểu Kỳ hơn hay sao? Ông thấy thế nào…”
“Tôi thấy bà bớt lo đi!” Vẻ mặt ông Dung nghiêm túc hiếm thấy: “Tôi đã nói với bà, việc này không được nhắc đến. Tôi biết trong lòng bà yêu con gái, nhưng còn Tiểu Kỳ thì sao, bà đã từng nghĩ cho nó chưa? Ngộ nhỡ nó biết chuyện này rồi, bà nói xem về sau làm sao nó trở về cái nhà này nữa? Đứa trẻ này, tính tình lạnh lùng, kiêu ngạo. Năm đó, thấy dáng vẻ nó khi mở cửa nhìn tôi, trong lòng tôi vô cùng xót xa. Bà nói xem một đứa bé mười tuổi, tại sao ngay đến nửa nụ cười cũng không có vậy? Mới mười tuổi, cặp mắt đã lạnh lùng, hoàn toàn giống như một người trưởng thành đã từng trải qua những thăng trầm của cuộc đời. Thà rằng, nó cứ phản kháng một chút, khó bảo một chút, dù sao vẫn có con đường để giải quyết, ít nhất còn khiến nó coi chúng