Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341712
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.
Đoạn chắp tay làm lễ. Dự Thân Vương nhìn theo bóng bọn họ, lúc vừa quay lại thì bắt gặp gã nội quan chuyên hầu hạ theo mình tên Đa Thuận, nhớ tới lúc sáng sớm có sai gã vào cung nghe ngóng tình hình gần đây của phế phi Mộ thị, bèn hỏi:
“Làm thế nào mà bây giờ mới quay về?”
Đa Thuận vội vàng bước lên đỡ khuỷu tay chàng, trở vào trong điện rồi mới bày vẻ mặt đau khổ nói:
“Vương gia lại bắt bẻ nô tì rồi . . . Ngài nghĩ xem, cung Vĩnh Thanh là một nơi như vậy, loại người như nô tì làm sao có thể tùy tiện vào đấy được. Phải cho người quen tìm đủ phương pháp, khó khăn lắm mới nhìn đến được khuôn mặt của Thục phi, à không, họ Mộ.”
Dự Thân Vương đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, cau mày bảo gã:
“Chọn chuyện gì quan trọng thì nói mau mau đi.”
“Vâng.”
Đa Thuận lo lắng mà nói.
“Theo như nô tì thấy, nô tì cũng đành lớn mật . . . chỉ e họ Mộ kia sống không được bao lâu nữa.”
Dự Thân Vương đang bưng tách trà không khỏi thoáng chững lại, một lúc sau mới nhấp một ngụm, lạnh nhạt nói:
“Như thế nào?”
Đa Thuận thưa:
“Nghe nói vừa vào cung Vĩnh Thanh liền bị bệnh, đến nay đã một tháng rồi, nô tì thấy bệnh rất nặng, nằm liệt giường chẳng còn biết gì, lại không có ai biết đến, đã thế còn không chịu để thầy thuốc xem mạch, có lẽ là gắng gượng cho qua ngày mà thôi.”
Dự Thân Vương còn đang trầm mặc, Đa Thuận đột nhiên nói:
“Vương gia, nếu không . . .”
Dự Thân Vương ngẩng đầu lên:
“Việc này giao cho ngươi làm, cần phải lo liệu một chút, tìm cách mời thầy thuốc, cũng nên trông nom nhiều hơn. Nếu như có chuyện gì, cứ chạy về báo cho ta.”
Đa Thuận không nghĩ chính mình hóa ra đã hiểu sai, cảm thấy bất ngờ:
“Vương gia, việc này thực ra là không hợp với quy định trong cung cho lắm, hơn nữa . . .”
Dự Thân Vương nói:
“Bảo ngươi đi thì cứ đi, nếu như cần phí tổn, cứ đi thẳng đến phòng thu chi mà lấy.”
Đa Thuận chỉ đành khoanh tay đáp:
“Vâng.”
Đa Thuận theo mệnh lệnh của chàng, đã sắp xếp cho một người vào trong cung Vĩnh Thanh, lặng lẽ thỉnh lương y hỏi mua thuốc. Tình trạng của Như Sương thì lại tốt một ngày, xấu một ngày, cuối cùng là vẫn chẳng đỡ hơn được tí nào. Dự Thân Vương theo lời dặn của Hoàng Đế, còn đang trăm công ngàn việc nhưng vẫn cho gọi Tể Xuân Vinh vào phủ, tự mình hỏi han một lần.
Vị Tể Xuân Vinh kia tuy là mát tay vào bậc nhất quốc gia, song cũng chẳng phải thần tiên, chỉ thành thành thật thật mà bẩm tấu với Dự Thân Vương:
“Thần đã cố hết sức, nhưng nương nương . . .”
Nói tới đây, vội vội vàng vàng sửa lại:
“Thứ nhân họ Mộ . . . Từ lần đẻ non trước, khí huyết đều hư tổn, căn bản là đã suy sụp, về sau tuy là có tăng cường điều dưỡng, rốt cuộc vẫn chưa có chuyển biến. Thần tài hèn học ít . . .”
Dự Thân Vương nói:
“Thôi, ta đã biết.”
Đoạn chuyển hướng câu chuyện, hỏi lão về tình hình bệnh dịch.
Dịch bệnh đã không còn là chuyện ngày một ngày hai nữa rồi, lũ lụt ở Giang Nam, người dân chạy nạn lánh thẳng lên bắc, không hợp khí hậu, dọc đường rất nhiều người mắc bệnh. Ban đầu là sốt nhẹ tiêu chảy, qua dăm ba ngày thì phát sốt nhiệt độ tăng cao, thuốc men đều không hiệu quả, ngã đùng ra đường, sau cùng cũng biến thành dịch.
Dần dần từ nam ra bắc, bệnh theo dân tị nạn mà lây lan, tuy rằng quan dân các tỉnh đều cực lực phòng hộ, nhưng thế đi của dịch chứng ào ạt, trước đó không lâu toàn bộ quận Trần An phía nam của Quân châu đều đã mắc bệnh, mà Quân châu cách Tây Trường kinh, chẳng qua cũng chỉ trăm dặm mà thôi. Dự Thân Vương hết sức lo lắng, bởi vì dân cư Tây Trường kinh đông đúc, lại là chốn hoàng thành, một khi bệnh dịch lan vào, hậu quả khó mà gánh nổi.
Tể Xuân Vinh nói:
“Thế tới của dịch chứng cực hung mãnh, kế sách hiện giờ, chỉ có thể là đóng cửa Tây Trường kinh, trừ quân cấp báo ngoại thành, còn lại những người khác ra vào đều phải chờ. Sau đó thì thiết lập một nhà tình thương, gom lại toàn bộ những người dân bị bệnh, nhất định phải cách ly bọn họ với người thường.
Thần còn có một kế sách này, trong thành chọn ra Hạnh Lâm đường, Diệu Xuân đường, Tố Vấn quán, Thiên Kim đường đi đầu, cùng hơn ba mươi nhà cất chứa và phân phát thuốc thang lớn nữa, Vương gia cũng nên ra lệnh cho phường hội, trong thời gian này phải liên lạc chuẩn bị sẵn thuốc men phòng bệnh truyền nhiễm.”
Với cái đầu tiên thì Dự Thân Vương khẽ lắc:
“Đóng cửa thành tuyệt đối không được.”
Về kế sách thứ hai, xem ra có vẻ khả quan, cho nên lập tức bố trí lập một nhà tình thương ở phía ngoại thành thưa thớt, phàm là dân lưu lạc đều đưa đến đó để điều dưỡng, tiếp đó lại liên hệ hơn mười nhà chứa thuốc lớn khác nhanh chóng đi phân phát thuốc men cho cả thành, ngăn ngừa dịch bệnh lan truyền.
Quả nhiên, trong kinh thành đã bắt đầu có người phát bênh, khởi đầu cũng mới khoảng dăm ba trường hợp, tức khắc sai người đưa đến nhà tình thương. Nhưng người bệnh biết rõ đến nhà tình thương thì cũng chỉ còn đường chết, không khỏi gào thét giãy giụa, ngay cả người nhà bệnh nhân cũng giấu giếm không đi báo.
Mùa thu, Tây Trường kinh mưa nhiều, mưa đổ ào ào không dứt,