Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341908
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.
ng để ý cảm nhận của anh. Hơn nữa, chỉ một câu “Em không muốn học tiến sĩ”, cũng tính là lý do.
Anh làm sao có thể chấp nhận?!
Anh càng nghĩ càng tức mình, quả thực muốn đem cô lôi thẳng từ trong máy tính ra, mặt đối mặt hỏi cho rõ ràng: Rốt cuộc em muốn cái gì?!
Anh tắt QQ, trấn tĩnh mất một lúc, cảm xúc mới dần dần ổn định.
Khi anh mở lại QQ, ava của cô đã tắt.
“Lăng Lăng, em còn đó không?”
Cô không trả lời, gọi di động, cô tắt máy.
Cô gái này… Dương Lam Hàng chỉ biết thở dài sườn sượt.
Biết sao được, ai bảo anh yêu cô chứ!
“Lăng Lăng, hoặc bắt đầu, hoặc kết thúc, chúng ta gặp nhau đi. Tối mai sáu giờ, anh ở nhà hàng cơm Tây XX chờ em.”
…
Tiếc là Lăng Lăng không đọc được.
Cô nằm trên giường không biết trằn trọc tới mấy giờ mới đi vào giấc ngủ.
Cô mơ thấy mình đứng dưới lầu khoa Vật liệu, nhìn Dương Lam Hàng từ xa.
Cô muốn đi lên nói với anh: Cô phải đi.
Nhưng lại chần chờ không tìm ra dũng khí.
Trong lúc đang lưỡng lự, giọng nói của Dương Lam Hàng vang lên sau lưng cô: “Em thích tôi, đúng không?”
Cô sợ tới mức quay đầu bỏ trốn. Nhưng trong mơ tay chân không thể cử động, cố đến mấy cũng không nhấc nổi chân.
“Em hẳn là nhìn ra được, tôi cũng thích em!”
Giọng nói anh như tia sét, chớp lên trong đêm tối.
Thời gian gần đây, lúc anh nói chuyện hay thích kề sát cô, lúc anh cười luôn nhìn vào mắt cô…
Cô biết tình cảm trong mắt anh không phải ảo giác, nhưng cô không thể tin được chuyện này là thật.
“Tại sao em muốn chạy trốn tôi?” Anh hỏi.
“Em…” Cô cúi thấp mặt, lảng tránh cái nhìn bức bách của anh. “Em đã có người mình thích… Em thực sự yêu anh ấy!”
Anh đi tới, ôm lấy cô, mạnh mẽ hôn lên môi cô. Cô muốn lẩn trốn, nhưng anh kéo gáy cô, khiến cô muốn tránh cũng không được, để mặc anh tìm kiếm, chiếm hữu.
Đêm tối, khuôn mặt anh mơ hồ, mùi hương cũng mơ hồ, nụ hôn cũng mơ hồ…
Thứ duy nhất rõ ràng chỉ là sự thống khổ, cô liều mạng giãy dụa, chống cự, cô cắn anh, đánh anh…
Trong lòng cô nhớ đến một người đàn ông khác!
“Không… phải!” Lăng Lăng cố gắng phát ra âm thanh từ miệng lưỡi cứng ngắc.
“Người em yêu là tôi!” Anh buông cô ra, lớn tiếng nói với cô. “Tôi không phải một dãy số hư ảo, tôi tồn tại chân thực… Tôi mới là người em yêu nhất!”
“Không phải, không phải!” Cô khóc ngồi bật dậy, bừng tỉnh khỏi cơn mơ.
Giấc mơ thật đến đáng sợ!
Lăng Lăng vùi đầu vào giữa hai đầu gối, hai tay luồn trong mái tóc dài rối tung…
Cần đối mặt thì phải đi đối mặt thôi.
Cô cố lấy dũng khí khởi động máy, gọi điện cho Dương Lam Hàng.
Giọng anh nhỏ hết mức, giống như đang bận họp. Lăng Lăng sợ rằng nếu đợi thêm lát nữa thì dũng khí của mình sẽ bay biến gần hết, bèn cố gắng tới cùng dứt khoát nói với anh, cô muốn mời anh ăn cơm, có chuyện quan trọng cần nói, rồi báo thời gian và địa điểm.
Anh “Ừ!” một tiếng.
“Vậy em không làm phiền thầy nữa! Chào thầy ạ!”
Ngắt điện thoại, cảm giác siết nhẹ từng chút từng chút trong tim không hiểu sao cứ vương vấn không nguôi.
Nhoài người nhìn ra cửa sổ, mỗi một góc sân trường đều lưu dấu kỷ niệm.
Cô phải rời khỏi đây, đem tuổi thanh xuân để lại, đem tình cảm để lại nốt, giữ cho mình có lẽ chỉ còn nỗi khát vọng cô không dám đối mặt trong những giấc mơ giữa đêm khuya.
Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười với bầu trời.
Ông nội nói: Thế giời này rất công bằng, hiện tại chịu khổ càng nhiều, tương lai sẽ càng hạnh phúc!
Tương lai, cô vẫn luôn phó thác kỳ vọng vào tương lai.
Ngồi trước máy tính khởi động máy, sau khi QQ tự động đăng nhập, ava “đầu hói nhỏ” phía dưới màn hình đang vui vẻ lắc lắc cái đầu to đáng yêu của mình.
Tay cô tạm dừng giây lát, mở ra tin nhắn.
“Lăng Lăng, hoặc bắt đầu, hoặc kết thúc, chúng ta gặp nhau đi. Tối mai sáu giờ, anh ở nhà hàng cơm Tây XX chờ em.”
Cô cứng người trước máy tính, muốn cười, nhưng mắt lại ngập nước.
Anh đã trở về, lúc anh nên về nhất, cũng là lúc anh không nên về nhất.
Mười hai giờ trưa, mặt trời chói chang lên cao, nhưng trong nhà hàng vẫn lạnh lẽo u ám.
Dương Lam Hàng ngồi ngay ngắn đối diện Lăng Lăng, vẻ mặt xám xịt.
Lăng Lăng không dám nhìn thẳng vào anh, liếc mắt cũng không dám, tầm mắt khiếp sợ chuyển qua chiếc cà-vạt trước ngực anh. Đây là cà-vạt cô tặng, kiểu dáng thực ra không quá xấu, nhưng màu hồng phấn kia mang trên người anh, rõ ràng không hợp tí nào. Hơn nữa đường vân thô kệch trên cà-vạt, hoa văn chẳng theo trật tự nào, càng nhìn càng thấy dung tục.
Tuy rằng Dương Lam Hàng đã cố ý chọn một chiếc áo sơ-mi cùng tông màu để mặc với nó, nhưng vẫn vô vọng mà làm hỏng cả cái áo may thủ công tinh xảo.
Cô cười chua xót, thật không xứng. Cà-vạt đã không xứng, cô lại càng không xứng!!!
“Thầy Dương.” Lăng Lăng cuối cùng cũng mở lời. “Thầy Dương, em không muốn học tiến sĩ với thầy, em xin lỗi. Thật sự rất xin lỗi, em đã phụ sự kỳ vọng của thầy!”
“Vì sao?”
“Bởi vì…” Cô cầm ly rượu trước mặt, uống một hơi cạn sạch cả ly “Ngũ Lương Dịch”. Vị cay xè là