Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341899
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1899 lượt.
“anh bạn khoa học gia”, hai người cách xa vạn dặm, cô cùng lắm chỉ thỉnh thoảng ngẩn người, đầu óc lơ đễnh một chút, không có ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày.
Hiện giờ, cô yêu phải Dương Lam Hàng, hai người sớm chiều gặp nhau, đến thần tiên cũng không khống chế được mình nha!
Ban ngày Lăng Lăng ở trước mặt Dương Lam Hàng phải cố sống cố chết đè nén bản thân, ban đêm không ngủ được, đến phòng tự học điên cuồng học bài.
Một tháng nay, cô gầy xọp đi, sói nhìn thấy cũng muốn khóc luôn!
Thế này vẫn chưa ăn thua. Cô gần đây hễ lên mạng nhìn thấy “anh bạn khoa học gia” của mình, liền ôm laptop khóc thầm.
Liên Liên biết, trong lòng cô khổ sở, khổ vì cảm thấy có lỗi và tự trách đối với người đó, khổ vì không thể dứt bỏ một phần tình cảm khắc cốt ghi tâm này.
Không ai trách cứ cô, vì thế cô càng đi trách cứ chính mình!
********************************
Ăn cơm xong, Lăng Lăng quay về phòng ngủ, chần chừ trong giây lát rồi mở máy tính lên.
QQ vừa đăng nhập, ava đầu hói nhỏ kích động nhấp nháy không ngừng.
Vĩnh viễn có xa không: “Em có đó không?”
Chịu đựng tay đau, Lăng Lăng dùng hai ngón tay chậm chạp gõ lên bàn phím, hai chữ “Em có.” còn chưa đánh xong, trên màn hình lại xuất hiện tin nhắn.
Vĩnh viễn có xa không: “?”
Vĩnh viễn có xa không: “Sao em không nói gì hết vậy?”
Vĩnh viễn có xa không: “Lăng Lăng, gần đây tâm trạng em không tốt hả?”
Lăng Lăng nén cảm giác đau trong lòng bàn tay, tăng tốc độ đánh chữ: “Không có! Em vẫn ổn!”
“Từ sau khi em ở thành phố B về liền thay đổi rất nhiều. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Gần đây em hơi bận.”
Gửi xong tin, Lăng Lăng buông con chuột nắm hờ ra, chậm rãi mở bàn tay, một vết chất lỏng màu vàng nhạt thấm qua băng gạc. Nhất định là do lòng bàn tay dùng sức nên làm vỡ bong bóng nước…
Đau đớn, nhưng không phải lòng bàn tay!
“Em có chuyện gì không thể nói với anh sao?” Anh kiên trì truy hỏi.
Thấy cô không trả lời, anh lại nhắn tiếp: “Thôi quên đi, em làm chuyện của mình đi, anh không làm phiền em nữa.”
Anh nổi giận rồi. Lời nói không hề sắc bén, cũng không thể hiện cảm xúc gì, ngay cả lúc tức giận anh cũng bình thản.
Ngón tay Lăng Lăng nhanh chóng di chuyển trên bàn phím: “Chờ chút…”
Không trả lời.
“Anh nghe em nói đã…”
Không trả lời.
Cô nắm chặt tay, lòng bàn tay đã hoàn toàn mất cảm giác, chỉ có thể thấy vệt chất lỏng vàng vàng dần lan ra dưới miếng bông băng.
“Anh trở về đi! Em muốn gặp anh!”
Anh nhanh chóng nhắn lại: “Ý em là…?”
“Chúng ta quen nhau đi.” Cô nói: “Em muốn gặp anh…”
“Vì sao?”
Bởi vì túi LV thuộc về những cô gái nổi tiếng như thế, cho dù khi không từ trên trời rơi xuống đầu cô một cái, cô nhất định sẽ cẩn thận ôm trong tay, lúc nào cũng thấp tha thẩp thỏm sợ mất, tội gì phải khổ như vậy?
Do đó, cái thích hợp với cô mới là tốt nhất!
“Em ở thành phố A, đại học T, số điện thoại của em là *********, khi nào anh về nước thì liên lạc với em.”
Điện thoại cô reo vang, cô vô cùng hồi hộp lấy ra, vừa nhìn qua, là Liên Liên, liền hơi thất vọng.
Liên Liên nói, trưởng phòng Trình của công ty điện đã quyết định tuyển người xong rồi, ngày mai sẽ ký hợp đồng, sau một hồi Liên Liên long trọng đề cử, trưởng phòng Trình muốn đích thân gặp Lăng Lăng, nhắn cô lập tức đi qua.
Lăng Lăng bảo cô chờ dưới lầu, cô thay quần áo, chỉnh trang một chút rồi đi xuống.
Cúp điện thoại, cô nói với anh: “Có một công ty điện mời em đi phỏng vấn, anh chờ em, em sẽ về nhanh thôi!”
“Phỏng vấn?!”
“Ừ, em định tìm việc làm!”
“Em không học tiến sĩ nữa!”
“Em đi về sẽ từ từ nói với anh sau, anh nhất định phải chờ em!”
…
Lúc xuống lầu, điện thoại của cô lại reo. Cô tưởng Liên Liên hối, lấy ra nhìn qua, là Dương Lam Hàng…
Dưới chân cô trượt một phát, mặc kệ tay bị thương, cô vẫn vươn tay chụp lấy thành cầu thang, ổn định thân người bị nghiêng…
Đứng trên hành lang, cô đau đến mức cắn chặt răng.
Trên màn hình màu xanh, tên anh nhấp nháy hết lần này đến lần khác, di động trong tay rung lên không ngừng.
Lăng Lăng ngắt điện thoại, tắt máy.
Đã quyết định rồi, cô không thể cho mình bất kỳ cơ hội đổi ý nào.
Dương Lam Hàng, ba chữ này sẽ ra khỏi cuộc sống của cô…
…
Nhà hàng nằm gần cổng phía Tây của trường, đến cửa Tây vừa khéo phải đi qua khoa Vật liệu.
Lăng Lăng ngẩng đầu nhìn liếc qua, văn phòng Dương Lam Hàng vẫn sáng đèn.
Đến khi nào sẽ có người con gái khuyên nhủ anh, không cần vắt kiệt sức lực, phải biết quý trọng sức khỏe…
Đến khi nào sẽ có người con gái chăm sóc anh thật chu đáo, quan tâm anh, hết lòng hết sức bảo vệ tài nguyên của quốc gia…
Đến khi nào sẽ có người con gái làm bạn cùng anh trong đêm khuya…
“Đừng nhìn! Nhìn cũng vô ích!” Liên Liên kéo cánh tay cô, dắt cô đi về phía trước.
Lăng Lăng lại ngoái đầu liếc nhìn cửa sổ phòng anh.
Ánh đèn phòng anh soi sáng đêm đen, khiến ánh sao cũng trở nên mờ nhạt.
Đến nhà hàng, có người dẫn Lăng Lăng trực tiếp đi gặp trưởng phòng Trình phụ trách tuyển dụng.
Trong phòng chỉ có một