Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.
người còn cúi đầu bổ sung một câu: “Anh ta không phải Dương Lam Hàng đó ư?”
Đôi khi còn có người đáp lời, nói: “Cái gì? Chính là tiến sĩ từ MIT về nước đó á?”
“So với ảnh chụp trên diễn đàn còn phong độ hơn nha!”
Nghe vậy, Lăng Lăng vụng trộm liếc nhìn ai đó đang ngồi cạnh một cái một cái, lại liếc thêm phát nữa…
Đừng hiểu lầm, cô chỉ muốn xác định một chút coi gu thưởng thức của mình có phải thực sự kém cỏi hay không mà thôi!
Liếc mắt thêm một cái… không thấy phong độ có toát ra hay không, nhưng dù sao giữa căn-tin ồn ào náo nhiệt, nổi bật giữa phần đông nam sinh bình thường, vẻ phi phàm của anh ta càng lộ rõ.
“Đó có phải bạn gái anh ta không?”
Cái gì!!!
Lăng Lăng lén quệt mồ hôi. Nhỏ giọng thì thầm: Các bạn gái à! Kính nhờ các bạn lý trí chút được không? Bọn tôi nhìn sao cũng không giống một cặp tình nhân nha?!
Ngay lập tức, truyền đến tiếng một nữ sinh phân tích lý trí: “Loại đàn ông như Dương Lam Hàng nhất định sẽ không tùy tiện dẫn phụ nữ tới một nơi hoàn toàn không hữu tình như chỗ này để ăn cơm, trừ phi tình cảm bọn họ vô cùng thắm thiết, đến mức tuy hai mà một!”
Tuy hai mà một?!
Lăng Lăng lại lau mồ hôi, cố ý lớn giọng nói: “Thầy Dương, thầy cứ ngồi đây trước đi, em đi lấy cơm giúp thầy.”
Dương Lam Hàng hờ hững gật đầu, trong ánh mắt thấu hiểu mang theo ý cười mờ ám, cười đến mức khiến cô vốn đang bất an càng thêm lúng túng.
Cô luống cuống đưa tay mân mân mái tóc dài đến eo, che đi khuôn mặt đỏ ửng…
“Lăng Lăng?!” Giọng nói ngạc nhiên cộng thêm hưng phấn vừa cất lên, Liên Liên đã muốn chạy qua nắm lấy lưng cô, ôm một cái thật thắm thiết.
Lăng Lăng được cứu ra từ trong cảnh ngượng ngùng vừa mới ổn định nhịp tim thì chợt nghe thấy lời nói kinh người của Liên Liên: “Wow! Chẳng trách mỗi lần tìm cậu đều nói bận, hóa ra là hẹn hò với anh đẹp trai này! Khi nào cậu cho tớ uống rượu mừng đây? Cha! Đỏ mặt rồi kìa… Cậu cũng có lúc biết thẹn thùng sao?!”
Cái này, cái này rõ ràng chọc tức nhau mà!
Bởi vì Liên Liên không cùng tổ bảo vệ tốt nghiệp với cô nên không có cơ hội lĩnh giáo “lực hút” của nhân tài cũng không sao, nhưng ít nhiều cũng nên cùng các nữ sinh khác tám chuyện một chút, dạo diễn đàn, xem qua dung mạo người ta chút chứ.
Lăng Lăng rất muốn giả vờ không quen biết cô nàng Liên Liên đang hưng phấn khoa tay múa chân trước mắt này, nhưng hình như không kịp rồi.
Vì vậy, cô chỉ có thể kiên trì giải thích: “Không phải…”
Nói còn chưa hết câu đã bị Liên Liên ngắt lời.
“Đừng có lừa tớ! Cùng nhau đến căn-tin ăn cơm, nhất định không phải chỉ mới ngày một ngày hai! Mau mau khai ra sự thật…”
“Đây là thầy, giáo, của, tớ… Dương Lam Hàng!” Lăng Lăng giải thích rõ ràng từng chữ.
Liên Liên trợn tròn mắt, há hốc miệng cả buổi mới thốt nên lời.
“Tớ có chút việc, có rảnh liên lạc sau nhé!”
Nói xong quay người kéo bạn trai bỏ chạy, để Lăng Lăng ngồi tại chỗ suýt chút nữa thổ huyết…
Mười giây, ba mươi giây, một phút sau…
Lăng Lăng đưa mắt nhìn Dương Lam Hàng, anh ta vẫn lãnh đạm bình chân như vại như trước, không nhìn ra được chút biến hóa hỉ nộ nào trên mặt, thậm chí còn không hề ngượng ngùng xấu hổ.
Cô vuốt vuốt tóc. “Em với bạn ấy không thân lắm.”
“Ừ, có thể nhìn ra…”
Cô hết biết nói gì luôn!
Ăn xong bữa cơm khiến cô lo lắng đến mức xuất huyết dạ dày, Lăng Lăng ra về liền phóng đi nhà trọ nghiên cứu sinh – đến phòng ngủ của Liên Liên. “Trần Liên Liên!”
“Cậu không thể trách tớ, ánh mắt của các cậu…” Liên Liên lùi ra sau vài bước, trốn sau cái bàn. “Có lác mắt cũng nhìn ra các cậu có quan hệ mờ ám.”
“Tớ với anh ta quan hệ mờ ám á?! Anh ta là thầy tớ!”
“Cậu không nói sao tớ biết? Là cậu nói tớ hay: Diện mạo Dương Lam Hàng thực xin lỗi người xem, nhân cách thực xin lỗi tổ quốc, phẩm hạnh thực xin lỗi nhân dân! Cậu không cảm thấy vốn tính từ của cậu làm thất vọng lương tâm chính mình sao?”
“Tớ…”
…
Lăng Lăng hít sâu một hơi, nhìn ra cây anh đào ngoài cửa sổ, những cánh hoa tung bay trong gió, tỏa sáng trong phút chốc, để lại một vẻ đẹp tan biến trong nháy mắt.
Một hồi lâu, cô mới nói: “Yêu phải người mình căm ghét chưa có gì nguy hiểm, yêu phải loại đàn ông như Dương Lam Hàng mới là chết người.”
Cô nhất định nhất định phải giữ khoảng cách với anh ta!
……..
Thời gian như nước chảy, năm tháng như thoi đưa.
Cuộc sống nghiên cứu sinh của Lăng Lăng, không nhắc tới thì thôi, nhắc tới là cả một hồi lịch sử đau thương thấm đẫm máu và nước mắt.
Dương Lam Hàng không hiểu nổi khùng cái gì mà vào hôm gặp mặt giáo viên hướng dẫn, Lăng Lăng khó khăn lắm mới chen vào được giữa cả đám nữ sinh, đem đơn của mình nộp cho Dương Lam Hàng, nhưng anh ta lại làm như không nhìn thấy cô, nhận lấy đơn của một sinh viên khác, ký cái roẹt.
Bạn học kia phấn khích không thôi.
Tình trạng này khiến Lăng Lăng chẳng hiểu ra sao cả.
Một thầy giáo tóc bạc trắng đi tới, lớn tiếng hỏi: “Em nào là Bạch Lăng Lăng?”
“Em ạ!” Lăng Lăng mờ mịt đáp lời.
“Đưa đơn