Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341831
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1831 lượt.
ô mỗi lần đề ra ý tưởng đều là diệu kế.
Lăng Lăng giống như chết đuối vớ được cọc: “Thật hả? Nói mau đi!”
“Tớ đề nghị cậu thổ lộ với anh ta.”
“Cái gì!” Cũng may cô không uống nước, nếu không chắc đã bị sặc chết. “Tớ đang gấp muốn chết mà cậu còn đùa.”
Kiều Kiều ngồi xích lại, đường hoàng ra vẻ một trí giả bày mưu tính kế: “Cậu cũng biết thầy Dương kỵ nhất là có quan hệ mờ ám với nữ sinh, anh ta chẳng những cự tuyệt mà còn tránh như tránh tà!”
“Đúng vậy!” Tiếu Tiếu giúp cô nêu ví dụ chứng minh: “Nghe nói có nữ sinh lớp nào đó tìm anh ta thổ lộ, thầy Dương chẳng những từ chối thẳng thừng, còn hủy bỏ giờ dạy các môn mà bạn kia chọn, bạn nữ kia tìm trưởng khoa nói lý, thầy Dương liền nói với trưởng khoa: Anh ta sợ bạn nữ này ngồi trong lớp của mình suy nghĩ lung tung, học không được còn bị chậm trễ thời gian. Trưởng khoa cũng không thể nói gì hơn.”
Lăng Lăng giật mình tỉnh ngộ nói: “Nếu tớ đi thổ lộ với thầy Dương, nói tớ thầm mến anh ta đã lâu, nhất định anh ta sẽ đối với tớ sợ còn không kịp, sợ bị người ta dị nghị… Tự nhiên sẽ không bắt tớ học tiến sĩ nữa.”
“Nói không chừng anh ta còn đổi cho cậu giáo viên hướng dẫn khác.”
“Kiều Kiều!” Cô ôm chầm lấy Kiều Kiều, sùng bái ngập ngụa: “Cùng là nghiên cứu sinh, chỉ số thông minh của cậu tại sao lại cao hơn tớ nhiều thế chứ!”
Tiếp đó nữ sinh toàn phòng sôi nổi thảo luận cô nên thổ lộ làm sao để khiến cho Dương Lam Hàng vốn luôn luôn bình tĩnh sẽ chấn động mà chết, hơn nữa về sau còn để lại di chứng vừa thấy Lăng Lăng liền phát rét toàn thân.
Cuối cùng mọi người thống nhất cho cô mặc mini-jupe đỏ siêu ngắn của bạn nữ phòng bên, kết hợp với áo coóc-xê màu đen bó sát người Kiều Kiều mới mua…
Về phần lời thoại, cô chủ ý lên Baidu tìm kiếm một chút, “Mười câu lay động đàn ông” – câu nào câu nấy không sét đánh chết người không ăn tiền!
Thảo luận xong, các nữ sinh đều kịch liệt yêu cầu được nhìn xem biểu hiện thất thố của Dương Lam Hàng, liền bị bốn chữ “Xin miễn dòm ngó” của cô nghiêm khắc cự tuyệt.
Mấy nữ sinh bày mưu tính kế YY(*) Dương Lam Hàng thêm nữa, đến hết cả buổi chiều mới chịu giải tán, Lăng Lăng tiện tay lôi ra đồ ăn vặt, ngồi trước bàn mở máy tính.
Cô vừa online, Vĩnh viễn có xa không hỏi: “Hôm nay lên muộn vậy?”
“Em mới vừa cùng mấy bạn học bàn tính xong đại sự.”
“Chuyện gì thế?”
“Tìm lão sếp biến thái của em… thổ lộ!”
“Lần này lại là bạn nữ không có gu nào nữa vậy?”
“Em!”
Lăng Lăng tưởng anh sẽ gấp gáp hỏi cô: Tại sao?
Dù sao quan hệ giữa họ cũng không phải bình thường.
Vậy mà anh chậm chạp hồi âm một câu: “May là anh đã bỏ thói quen uống trà!”
Cô cảm thấy hơi thất vọng, buồn bực cắn một miếng bánh gạo(*): “Anh không hỏi em nguyên nhân tại sao à?”
“Chắc chắn không phải vì em thích anh ta.”
Một miếng bánh gạo mắc lại trong cổ họng, thiếu chút nữa làm cô nghẹn chết!
Lăng Lăng vỗ vỗ ngực với tay tìm nước khắp nơi. Cầm ly nước uống một ngụm lớn, cuối cùng cũng nuốt trôi cục bánh mắc nghẹn.
Chật vật đấu tranh trở về từ lằn ranh sinh tử, lại thấy những lời này trên màn hình, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
Nếu anh ta đồng ý?
Cô với anh ta nói chuyện yêu đương?
Cô với anh ta nắm tay, hẹn hò, hôn môi…
Cô vẫn vô thức mà “nếu” không ngừng…
Nếu họ lên giường…
Lăng Lăng vội vàng vỗ vỗ hai má nóng ran, uống một hơi hết hơn nửa ly nước.
Đó không phải là sấm động, mà là – sét đánh giữa trời quang!
“Không thể! Tuyệt đối không thể!” Cô nói. “Chỉ với mười câu kinh điển của em, hắn sẽ sợ tới mức không dám gặp em!”
“Câu kinh điển nào?”
“Rất choáng nha! Anh nhất định không được đi uống nước!” Cô nhanh chóng copy nội dung trong file dán qua, còn cố ý phóng to chữ lên, bôi đỏ bắt mắt:
“Anh rất tài hoa, được quen biết anh thực sự là may mắn của đời em.
Em không quan tâm anh có tiền hay không, em tin anh nhất định sẽ có tương lai sáng lạn.
Mặc cho anh có nghèo, có già bao nhiêu, em vẫn mãi mãi yêu anh.
Em nguyện ý cùng anh sống trọn trời trọn kiếp.
Tay nghề nấu ăn cũng em cũng được lắm, lần sau có dịp em sẽ nấu cho anh ăn.
Từng phút từng giây em đều nhớ đến anh, mặc dù mỗi phút mỗi giây em đều có thể gặp mặt anh!
Em không cần danh phận, điều quan trọng là chúng ta vẫn yêu nhau.
Em nguyện ý sinh con cho anh, nguyện ý cùng anh nuôi nấng con đến khi khôn lớn, sau đó cùng anh già đi.
Tất cả những gì của em đều là của anh.
Anh nhất định phải dịu dàng một chút…”
Thấy bên kia hồi lâu không trả lời, Lăng Lăng đánh chữ hỏi: “Sao anh không nói tiếng nào, anh còn đó không?”
“Nhịp tim của anh hơi không ổn, để cho chắc ăn, anh muốn đến bệnh viện kiểm tra!”
“Hiệu quả mạnh vậy sao?”
“Nhân tiện hỏi em một câu: Em xác định thầy Dương của em có sức tự chủ trên cả người thường hả?! Nếu không chắc, ba câu cuối em nhất định không được nói, nếu không hậu quả khôn lường!”
“Anh yên tâm, căn cứ vào nhận thức chung của nữ sinh khoa em, hắn ta còn bình tâm hơn cả Liễu Hạ Huệ, ý chí còn sắt đá