XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.

hơn cả Tôn Ngộ Không, muốn hắn đầu hàng ư, không có cửa đâu!”
“Anh vô cùng nghi ngờ!”
Lăng Lăng không chút do dự nói với anh: “Anh hoàn toàn không cần hoài nghi!”
***************************
Sáng sớm hôm sau, Lăng Lăng mặc quần áo do Kiều Kiều cùng bạn phòng bên vô tư tài trợ, vừa đứng trước gương vừa chảy mồ hôi ròng ròng.
Váy đỏ của bạn phòng bên không chỉ ngắn, lại còn bó sát, khi cô mặc vào phía sau váy ôm chặt lấy đùi, ngay cả đi đứng cũng khó khăn. Còn coóc-xê của Kiều Kiều thì khỏi phải nói, bó khỏi chê, quai đeo cư nhiên là dạng chuỗi hạt pha lê, hiệu quả rất chói mắt, từ xa năm trăm mét đã có thể thấy ánh sáng lấp lóa.
Lăng Lăng lau mồ hôi lạnh trên trán, hỏi bạn cùng phòng Tiểu Úc vừa mới tỉnh ngủ đã bị cô dọa đến trợn mắt há mồm: “Tớ mặc thế này đến văn phòng thầy giáo, có khi nào anh ta lấy tội danh “hủy hoại tinh thần văn minh kiến thiết trường học” mà đuổi học tớ không?”
“Sẽ không đâu!” Tiểu Úc dụi dụi đôi mắt nhập nhèm ngái ngủ, lại đánh giá cô một lượt: “Anh ta sẽ thông báo với cậu: Trường học nghiêm cấm cung cấp dịch vụ buôn hương bán phấn.”
Trên đầu cô rơi xuống toàn vạch đen!
Dù sao, cứ nghĩ đến cảnh Dương Lam Hàng thường ngày tao nhã thong dong, chín chắn trưởng thành bị cô dọa tới ngây người, một niềm khoái cảm không thể lý giải bỗng lan tràn toàn thân, háo hức không nói nên lời!
Sở thích tà ác của cô, lần đầu tiên được khai quật ra!
Tám giờ mười lăm phút sáng, cô đứng ở phòng thí nghiệm nhìn xung quanh một chút, nhân lúc hành lang không có người, cởi áo khoác ngoài đặt trên chỗ ngồi, dùng tốc độ chạy trăm mét phóng tới trước văn phòng Dương Lam Hàng, gõ cửa.
“Mời vào!”
Vừa nghe giọng nói nhẹ nhàng của anh ta từ bên trong truyền ra, cô bỗng hít thở không thông, tim đột nhiên đập loạn xạ, suýt chút nữa quay người chạy trốn.
Nhưng nhớ lại quá trình gian khổ thi thạc sĩ, vì bằng tốt nghiệp của mình, cô liều mạng luôn!
…….
Khi cô nhẹ nhàng đầy cửa ra, Dương Lam Hàng đang chấm bài thi.
Bình thường giáo viên chấm bài đều vùi đầu trong một núi bài thi, mặt mũi vô cùng khổ sở, nhưng anh ta thì không, lúc anh ta chấm bài thi, thoải mái dựa lưng vào ghế, hai chân bắt chéo, đem bài thi đặt trên đùi yên lặng xem, thời khắc đó, thế giới ồn ào náo động đều vì anh ta mà chừa lại một vùng tịnh độ(**)…
Xem xong một phần, anh ta tùy tay hạ bút, ghi điểm lên.
Đó gọi là thong dong!
Các nữ sinh khác đều đánh giá: Người tao nhã chỗ nào cũng tao nhã.
Còn cô đánh giá: Kẻ biến thái chỗ nào cũng biến thái.
“Thầy Dương…” Lăng Lăng từng bước từng bước đi tới trước bàn Dương Lam Hàng, tim cô đập càng lúc càng nhanh, hồi hộp đến nỗi quên sạch phải nói gì…
Nghe thấy tiếng của cô, tầm mắt Dương Lam Hàng dời khỏi bài thi, chuyển qua người cô.
Trong một thoáng ánh mắt anh ta chạm vào cô, vẻ mặt anh ta ngây ra vài giây, lập tức che miệng ho nhẹ một tiếng, lạnh nhạt hỏi: “Em có việc gì sao?”
Anh ta… quá bình tĩnh đi? Ăn diện khoa trương như vậy mà cũng không đổi lấy nổi một chút khiếp sợ của anh ta sao?
Cô kéo kéo váy, có chút khó thở. Xem ra vụ triển khai thực thi kế hoạch này khó khăn hơn nhiều so với tưởng tượng.
Dù sao đi nữa, số nữ sinh đến tỏ tình với anh ta vẫn chưa tới ba chữ số, chỉ mới có hai chữ số, không lý nào người khác làm được mà cô lại không. Cô thu hết dũng khí, thốt ra lời thoại đã tập dượt mười mấy lần: “Thầy rất tài hoa, có thể quen biết thầy thực sự là may mắn của đời em.”
Lời vừa ra khỏi miệng, chính cô đã bị sét đánh choáng váng đầu óc, người nọ nhẹ nhàng “Ừm!” một tiếng, cúi đầu xem bài thi, hoàn toàn không có phản ứng…
Vẻ mặt bình thản, giọng điệu bình thản này, đến Phật tử nhìn anh ta còn phải xẩu hổ muôn phần!
Cô kiên trì không ngừng, không ngừng cố gắng: “Em từng phút từng giây đều nhớ đến thầy, mặc dù từng giây từng phút em đều có thể gặp mặt thầy!”
Trời đất ơi! Mấy lời này ai nghĩ ra vậy, may là sáng nay cô chưa ăn gì, thật là buồn nôn quá sức!
Anh ta nhướng mắt lên nhìn khuôn mặt nhỏ nhẳn ửng hồng vì xấu hổ của cô, đáy mắt lộ ra ý cười tinh quái.
“Ừ, sau đó thì sao?”
Sau đó? Không có sau đó nha!
Xem ra chiêu úp mở không thành, mấy câu trên mạng căn bản không xài được.
Cô chuyển sang chiêu tình cảm sâu đậm, cùng anh ta bốn mắt nhìn nhau, chân thành biểu lộ thâm tình: “Thầy Dương, em thương thầm thầy đã lâu! Em biết rõ sẽ không có kết quả, biết rõ là không thể, nhưng em không thể kiềm chế yêu thương thầy!”
Cây bút trong tay anh ta rơi trên mặt đất…
Tiếng kêu lanh lảnh khiến anh ta giật mình hoàn hồn, anh ta nhanh chóng cúi người nhặt bút lên, một tập bài thi trượt xuống từ trên đùi, tung tóe khắp mặt đất.
Nhìn hành động thất thố của anh ta, cô nhất thời càng vững tin, quyết định mạnh tay hơn chút nữa về phía tình cảm bi thương.
Anh ta vừa mới đứng thẳng dậy, cô liền chạy tới ôm lấy eo anh ta, mặt dán trên ngực anh ta, nghe thấy rõ ràng tiếng tim đập kịch liệt của anh ta, ngửi được hương hoa nhài nhẹ nhàng khoan khoái trên người anh ta…
Không biết vì sao, trong vòng ôm ấm