XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341845

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1845 lượt.

”(***), đó là nhạc chuông di động của anh ta, cho tới giờ vẫn không đổi, thật lỗi thời! Cậu nhất định đừng có hát đấy.”
“Lăng Lăng, cậu đáng yêu quá!” Tiếu Tiếu nói xong, lập tức giành lấy cuốn sổ ghi tên bài hát, còn nhiệt tình cầm mic nói: “Để thể hiện lòng biết ơn của chúng em dành cho thầy Dương, em xin đại diện cho toàn thể các bạn sinh viên tổ mình hát tặng thầy Dương một bài, hy vọng thầy sẽ thích ạ!”
Tiếng nhạc du dương trầm buồn cất lên, khóe môi Dương Lam Hàng lập tức khẽ mím lại không tự nhiên.
Nhưng anh ta vẫn rất tao nhã mà gật đầu mỉm cười, vỗ vỗ tay, nói câu: “Cảm ơn em!”
Lời ca của Lý Thánh Kiệt mỗi bài đều có thể gọi là tuyệt phẩm, nhưng đây là ca khúc tuyệt vời nhất! Còn thêm giọng hát của Tiếu Tiếu uyển chuyển lay động lòng người.
Muốn dùng một ly Latte khiến em say sưa
Khiến em có thể yêu anh nhiều hơn một chút
Cảm giác yêu thầm em không thể nào hiểu được
Từ lâu đã có người bên cạnh nên em mãi mãi sẽ không hiểu
Nhìn thấy em cùng người ấy ở trước mặt anh
Chứng minh tình yêu của anh thật ngu muội
Em không hiểu được những nỗi buồn của anh
Bởi vì em vĩnh viễn chưa từng trải qua…
“Cậu có biết vì sao sếp cậu thích bài này không?” Hát đến đoạn cao trào, Tiểu Úc ghé vào bên tai Lăng Lăng, nhỏ giọng hỏi.
“Tại sao?”
“Tớ tiết lộ cho cậu một chuyện chấn động độc nhất vô nhị, cậu phải giữ bí mật đấy.”






Lăng Lăng nghiêm chỉnh gật đầu, ánh mắt tràn ngập chờ mong.
Tiểu Úc kề sát tai Lăng Lăng, khẽ nói: “Anh ta từng thích một cô gái, nhưng khi anh ta cầm hoa tươi chuẩn bị tỏ tình với cô ấy, cô gái kia lại ôm một chàng trai khác đi qua bên người anh ta…”
Lăng Lăng mở to mắt nhìn Tiểu Úc, kinh ngạc đến sửng sốt một hồi lâu, lập tức lắc đầu: “Việc này căn bản không có khả năng!”
“Thật trăm phần trăm. Cho tới bây giờ anh ta vẫn nhớ mãi không quên cô gái đó.”
“Cậu nghe từ đâu vậy? Nhất định là có người nói hươu nói vượn!”
Anh từng cho rằng bản thân sẽ hối hận
Nhưng không ngờ lại yêu đến say đắm khôn cùng
Vì em mà rơi giọt nước mắt đầu tiên
Vì em mà thực hiện bất kỳ thay đổi nào
Cũng không đổi được sự kiên quyết của em đối với anh
Đến một ngày nào đó em sẽ phát hiện
Người thực sự yêu em một mình chịu tổn thương…
Hết bài hát, đèn sân khấu sáng rực lên, Dương Lam Hàng khẽ thở ra, đưa tay lên nhẹ nhàng vỗ.

“Lam Hàng, báo cáo ngân sách khoa học tự nhiên của cậu đã được duyệt chưa?” Thầy giáo Chu đầu hơi hói quay sang hỏi anh ta. Thầy Chu vừa nhìn là biết nhân vật cỡ hướng dẫn tiến sĩ, bề ngoài trông rất là trừu tượng.
“Chưa thầy à, kinh phí vẫn còn đang chờ xét.”
“Loại đề tài theo chiều dọc này nghiên cứu rất vất vả, lại không thu được bao nhiêu lợi ích, tôi khuyên cậu vẫn là nên tiếp cận theo chiều ngang thôi.”
“Sức lực của tôi có hạn…” Tầm mắt Dương Lam Hàng chuyển tới trên người Lăng Lăng, khẽ cười, nụ cười đầy ôn hòa tự tin. “Tôi cũng không muốn em Bạch Lăng Lăng quá vất vả.”
Tiếu Tiếu vừa hát xong trở về chỗ nghe thấy thế, lập tức vô cùng hâm mộ nói: “Thầy Dương đối xử với cậu thật tốt, phòng thí nghiệm bọn tớ mỗi ngày đi, về đều phải quẹt thẻ, quy định mỗi ngày làm việc mười tiếng, lại còn không có lương, đến xã hội chiếm hữu nô lệ còn tiến bộ hơn bọn tớ.”
Lăng Lăng không nói gì, nhìn Dương Lam Hàng, cố hết sức che giấu nỗi buồn đang nhen nhóm, mắt cô bỗng có chút đau nhức…
Sau đó, sinh viên lại đến kính rượu các thầy giáo, Lăng Lăng do dự một chút, đem đồ uống trong ly đổ đi, cầm một chai bia đi qua.
“Thầy Dương!” Cô đứng cạnh Dương Lam Hàng, rót đầy bia cho anh, rồi lại rót đầy cho mình: “Thầy Dương, em xin mời thầy một ly ạ!”
Lăng Lăng vừa định nâng ly bia lên, Dương Lam Hàng đột nhiên vươn tay giữ chặt lấy, đồng thời cũng chạm phải ngón tay mềm mại của cô.
“Bia này rất lạnh…” Giọng nói anh đầy quan tâm thân thiết. “Uống vào không tốt cho dạ dày.”
Cô nhìn anh, đôi mắt dưới ánh đèn màu rực rỡ dần trở nên mơ hồ, mông lung.
Anh nhìn cô, ánh mắt luôn luôn điềm tĩnh trong tiếng nhạc ngân nga trở nên ôn nhu, trầm lắng.
“Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ vì vài câu nói vô tâm của mình mà khiến em bị muộn tốt nghiệp, thậm chí gây cho em tổn thương không thể bù đắp…” Dương Lam Hàng che miệng, hắng giọng, tầm mắt chuyển dời sang nước bia màu hổ phách: “Tôi luôn muốn được bù đắp, dốc hết sức dạy dỗ em thật tốt, giúp em học tiến sĩ, ở lại trường, tôi cho rằng những điều này là tốt cho em nhưng lại không tôn trọng lựa chọn của em.”
Âm nhạc bài “999 đóa hồng” vang lên, thầy Chu bị các sinh viên của mình kéo lên, mọi người đều vây quanh vỗ tay, cười trộm nghe thầy hát.
Chỉ có hai người họ, nửa phút lặng yên không nói một lời, nửa phút nhìn nhau thật sâu, lâu đến nỗi, tưởng như chờ đợi cả đời…
“Nếu em không muốn theo tôi làm tiến sĩ, tôi trở về sẽ lập tức ký tên vào giấy đề cử cho em…” Anh nói.
Lần đầu tiên, cô phát hiện ra người đàn ông trước mắt không phải là Dương Lam Hàng trong ấn tượng lâu nay của mình, hoặc có thể