Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341870

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.

cũng theo đó mà trở nên ôn hòa…
Ông nói chuyện rất ít, ngoại trừ lần nào cũng dặn dò: “Đừng cho mẹ con biết nhé.”
Cô cũng không nói chuyện với ông, chỉ yên lặng ngồi trên băng ghế trong công viên, cúi đầu ăn đồ ăn vặt.
Vị chua chua ngọt ngọt đó chính là mùi vị ngon nhất trong ký ức của cô.
Từ khi cô học trung học trở về sau, ông không xuất hiện nữa. Vì thế, cô hay mua đồ ăn vặt cất trong tủ, mỗi khi đói thì lấy ăn, nhưng chẳng biết tại sao rốt cuộc vẫn không cảm nhận được vị chua chua ngọt ngọt ngày ấy.

Lại hận, lại oán, cốt nhục tình thân mãi mãi không thể xóa nhòa.
Thấy bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện đi ra cổng sân bay, khi cửa kính tự động từ từ khép lại, Lăng Lăng cuối cùng không đè nén được khát vọng bản thân, liều lĩnh đuổi theo.
Cô chen qua đám đông chật chội, chạy ra ngoài sân bay, ông đã ngồi vào một chiếc xe hơi màu đen.
Cô vội vàng đuổi theo hướng chiếc xe hơi đang lao nhanh, không ngừng kêu to: “Ba! Ba!”
Xe không dừng lại, ông bỏ đi vẫn dứt khoát như xưa, y như mười năm trước.
Cô đi qua bãi đỗ xe, chạy ra đường lớn. Xe ở trên đường cứ chạy về trước, cô không ngừng đuổi theo trên vỉa hè, váy trắng bồng bềnh như mây mờ loạn bay.
Lăng Lăng vấp phải một hòn đá, cô mặc kệ đầu gối chảy máu, tiếp tục chạy.
Khoảng cách giữa cô và xe ngày càng ngắn, khao khát của cô cũng ngày càng mãnh liệt. Cô không còn chú ý đến xe cộ lao nhanh bên người, chỉ thấy ba của mình, cô nhất định phải đuổi theo ông, hỏi ông một câu: “Ba, ba quay về được không? Con và mẹ đều đang chờ ba, ba có thể về nhà không?!”
Ngay lúc cô chỉ còn cách vài bước, chiếc xe kia đột ngột rẽ trái, chạy theo hướng khác, cô liều lĩnh chạy về phía đường đối diện.
Bỗng cô nghe thấy một tiếng thét kinh hãi, “Không được!”
Ngay sau đó một đôi cánh tay vô cùng mạnh mẽ ôm chặt thắt lưng cô, ôm cô ra khỏi đường cao tốc xe qua xe lại nườm nượp.
“Buông ra!” Đôi tay kia ôm càng chặt. Cô giãy không ra, chỉ có thể nhìn xe chạy càng lúc càng xa, xa đến mức không trông thấy được nữa. Ba lại một lần nữa biến mất trong đời cô, lần này không biết lại phải chờ bao nhiêu lần tám năm…
“Ba, tại sao không cần con, tại sao không để ý tới con… Con đã làm sai điều gì? Tại sao ba không gặp con…”
Cô xụi lơ quỳ xuống, đầu gối bị thương lại đè lên nền đất.
Nước mắt tuôn rơi, từng giọt từng giọt thấm ướt vệt máu trên đất.
Cô ngước đôi mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn Dương Lam Hàng trước mặt.
Mỗi khi cô yếu đuối nhất, có anh ở bên cạnh, cô sẽ không còn cô đơn, không còn bất lực.
“Em đừng khóc!” Dương Lam Hàng dịu dàng vỗ về cô, lấy ngón tay nhẹ nhàng giúp cô lau đi nước trên khóe mắt, lại giúp cô lau nước mắt trên hai má, rồi cả nước mắt hai bên cằm.
Không biết vì sao, anh càng dịu dàng, cô càng tưởng như ba mình, nước mắt nóng hổi rơi trên tay anh, theo đầu ngón tay thon dài của anh chảy xuống.
Lông mày anh nhíu càng sâu, rốt cuộc, anh ôm chặt cô vào lòng, chặt đến nỗi có thể nghe thấy tiếng tim đập của anh.
Cô không từ chối, nhắm mắt lại, mệt mỏi dựa vào vai anh.
“Người đó không phải ba em.” Giọng anh thật dịu dàng: “Em nhìn lầm rồi.”
“Thầy làm sao biết?”
“Nếu là ba em, tại sao lại không ngừng xe? Trên đời này không có người cha nào nhẫn tâm như vậy…”
“Thật không?”
“Nếu không tin em có thể gọi điện hỏi ông ấy.”
Cô cúi mặt, cắn môi dưới lắc đầu.
Có lẽ cô thực sự nhìn lầm rồi, ba cô là người đàn ông dịu dàng nhất trên đời, ông sẽ không nhẫn tâm bỏ mặc cô trên đường.
Đầu ngón tay anh lướt qua khuôn mặt cô, Lăng Lăng mở to mắt.
Ráng chiều nhuốm đỏ, cỏ xanh mơn mởn, hoa dại phiêu diêu trong gió.
Tóc đen của cô đan cài trên ngón tay anh.
Váy dài trắng của cô cùng áo sơ-mi trắng của anh quấn quýt bay bay…
Tựa như một cặp tình nhân…
Tim Lăng Lăng chùng xuống, một cơn run rẩy xộc vào trái tim cô.
Không! Dương Lam Hàng là thầy giáo của cô, sự ỷ lại, coi trọng của cô đối với anh đều xuất phát từ lòng kính yêu của học trò dành cho thầy giáo, cảm xúc mềm mại trong lòng cô chẳng qua chỉ là xúc động, không phải rung động tình yêu.
Trong lúc Lăng Lăng liều mạng trấn an bản thân, Dương Lam Hàng buông cô ra, quỳ xuống bên cạnh. Một tay anh cầm mắt cá chân cô, một tay chậm rãi kéo lấy bắp chân non mịn của cô.
Một luồng cảm giác tê dại khác thường từ lòng bàn tay anh truyền đến mọi ngóc ngách cơ thể Lăng Lăng, lan tràn theo từng mạch máu.
“Thầy Dương?” Anh có biết mình đang làm gì không! Hành vi kiểu này nếu xảy ra trong xã hội phong kiến thì cô khỏi lấy chồng luôn.
Anh lấy ra một tờ khăn giấy, cẩn thận lau đất cát trên miệng vết thương.
Lăng Lăng chợt hoảng hốt, nhìn vẻ mặt âu lo, dường như bị mê hoặc, suýt chút nữa đưa tay lên vuốt hàng lông mày khẽ nhíu của anh.
Cảm giác này không phải là xúc động, quả thật không phải!!!
Nhưng, vậy thì là cái gì?
Một loại ỷ lại trong tâm hồn, một loại rung động mạnh trong lồng ngực, một loại nhiệt độ có thể đốt cháy máu huyết, còn cả một loại nỗi buồn không tên, rất nhiều cảm xúc nặng nề rối rắm đan xen hòa quyện…
Ai có thể c


pacman, rainbows, and roller s