The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341874

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.

ơi, Lăng Lăng đến trước quầy tiếp tân đăng ký, một cô gái xinh đẹp thời thượng phụ trách cửa hàng đưa thẻ dùng máy cho cô, chỉ vào vị trí máy cô ngồi.
Lăng Lăng nhận thẻ, nhìn qua các loại đồ uống bày trên kệ. “Có trà nhài không?”
Cô gái quản lý xoay người đưa cô một chai trà xanh hoa nhài: “Năm tệ!”
Cô toan vặn mở nắp, thấy hình hoa nhài từng bông từng bông sống động như thật, dường như có thể khiến người ta ngửi thấy cả mùi hương thơm ngát lượn lờ trên đóa hoa.
“Thực xin lỗi!” Cô rụt tay lại, đem chai nước để lại trên bàn. “Cho tôi đổi một chai Nho Pha Lê(**) đi.”
“Giá như nhau!” Người đẹp quản lý mất kiên nhẫn nói.
Lăng Lăng lấy tiền đặt trên quầy, mỉm cười nói: “Tôi vừa cai trà nhài, tôi quên mất!”
Phỏng chừng có người nghe qua cai thuốc, cai rượu, cai bài bạc, cai ma túy, chứ chưa có ai nghe qua cai trà nhài.
Quản lý tỏ vẻ kỳ lạ liếc cô một đường, đổi một chai Nho Pha Lê.
Lăng Lăng tìm được chỗ của mình bèn ngồi xuống.
QQ mở lên, ava của “Vĩnh viễn có xa không” đang tắt, cũng không có tin nhắn.
Lăng Lăng mở chai nước, vừa uống vừa chờ. Mới uống được hai ngụm, vị ngọt gắt khiến cô ho khan không dứt.
Cô nhíu mày, đến quầy mua một chai nước cam ép.
Hương vị chua chát ngọt đắng đủ cả.
Cô nhìn nhìn cái chai, đúng là nước cam ép hiệu Khang Sư Phó(***), vẫn còn hạn sử dụng…
Cô lại đến quầy bar, cầm năm tệ đặt lên bàn. “Cho tôi một chai nước đào, cảm ơn!”
Quản lý muốn nói gì đó lại thôi, đưa cô một chai nước đào.
Năm phút sau, Lăng Lăng lại đến trước quầy bar, mất cả buổi tìm kiếm trong đống đồ uống đủ màu sắc. “Cho tôi một chai Coca Cola, cảm ơn!”
Quản lý rốt cuộc lên tiếng: “Người đẹp à, lấy bình trà xanh hoa nhài đi.”
Cô cười cười: “Xin lỗi, tôi phải kiêng!”
Mười phút sau, Lăng Lăng lại đứng trước quầy bar. Quản lý không đợi cô mở miệng, cầm bình trà nhài đặt lên quầy.
Lăng Lăng nói: “Cho tôi nước khoáng, cảm ơn!”
Quản lý im luôn!






Chẳng mấy chốc đã đến chín giờ, ava đầu hói nhỏ rốt cuộc cũng sáng, đồng thời nhanh chóng gửi đến một tin: “Em đang ở đâu?”
Tay Lăng Lăng đặt trên bàn phím, chậm chạp không gõ được chữ nào.
“Em có đó không?” Anh hỏi.
Không phải việc gì cũng đều có thể khống chế, cho nên cô chỉ có thể khống chế chính mình!
Cô ngồi thẳng, vỗ vỗ hai má lạnh cóng, cười đánh chữ: “Em ở thành phố B, sếp đưa theo em tới đây họp.”
“Anh ăn cơm chưa?”
“Chưa, không muốn ăn.”
Cô nhụt chí. “Anh kể chuyện cười em nghe đi.”
Trên màn hình hiện lên: “Nếu, anh nói là nếu… Anh về nước, em có thể cho anh một cơ hội không? Bất kể… anh có làm em thất vọng thế nào đi nữa!”
Cô nói: “Chuyện cười của anh nhạt quá.”
“Anh không kể chuyện cười.”
Thành phố xa lạ, đêm khuya yên lặng, lời nói của anh dù bị ngăn trở bởi khoảng cách không thể vượt qua vẫn nóng bỏng như dung nham, từng câu từng chữ khắc lên miệng vết thương đẫm máu của cô.
Những lời này nếu được nói một ngày trước, thậm chí chỉ vài giờ trước, khả năng cô sẽ xúc động mà nói: “Có thể, anh trở về đi!”
Nhưng bây giờ, đã quá muộn!
“Em xin lỗi, hiện giờ em rất rối loạn, anh cho em chút thời gian.”
Không phải cô không muốn tiếp nhận anh. Cô cần thời gian quên đi Dương Lam Hàng, tìm lại trái tim đã đánh mất của mình, nếu không còn trái tim, cô không có cách nào đối mặt với anh.

Ở đầu kia trên mạng, Dương Lam Hàng bất đắc dĩ day day trán, cầm tách trà trên bàn, hớp nhẹ một ngụm.
Anh lẳng lặng nhìn màn hình máy tính, cảm nhận vị trà đọng lại trong miệng.
Hương hoa nhài vô cùng thanh, nhưng cũng đủ đậm để thật lâu không tan.
Giống như tình cảm giữa “Bạch Lăng Lăng” và “Vĩnh viễn có xa không”, nếm qua là ngọt đắng, lưu lại là hương thơm.
Dư vị nói không ra, tả không tới…
Cô nói đúng, Internet là một tấm màn mờ ảo.
Qua tấm màn đó, cô mới dám tự do thể hiện con người chân thật nhất của mình. Cô thà mỗi ngày chat với một người chưa từng gặp mặt, nhưng không đồng ý nếm trải một tình yêu thật sự. Bởi vì cô lầm tưởng rằng cứ trốn sau lưng bức màn Internet, thỏa hiệp với sự mập mờ không rõ thì tình cảm sẽ mãi mãi không đổi thay.
Họ quen nhau nhiều năm, anh rất hiểu cô.
Thay vì nói cô không có dũng khí với tình yêu, không tin tưởng đàn ông, chi bằng nói cô không tự tin vào bản thân.
Anh muốn vén bức màn ảo này lên rất dễ, nhưng bảo anh bóc đi lớp vỏ tự vệ của cô, ép cô đối mặt với con người thật của anh, đối mặt với sự thật tàn khốc, thì quá khó khăn!
Vì vậy, anh phải kiên nhẫn chờ đợi, đợi cô có đủ tự tin yêu con người tên “Dương Lam Hàng” kia, nếu không, tình cảm giữa họ cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp.
Bạch Lăng Lăng: “Sao anh không nói gì hết vậy?”
Dương Lam Hàng nhìn thoáng qua di động trên bàn, cầm lên.
Điện thoại reo thật lâu mới thông, giọng nói hơi căng thẳng của Bạch Lăng Lăng cùng tiếng ồn ào đây đó truyền đến: “Thầy Dương, chào thầy ạ!”
“Em đang ở đâu?”
“Em… ở nhà hàng gần nhà bạn, thầy có việc gì không ạ?”
Anh đã sớm quen Bạch Lăng Lăng