pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trâu Già Gặm Cỏ Non (18+)

Trâu Già Gặm Cỏ Non (18+)

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1342548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2548 lượt.

với mấy kênh truyền thông.”
**
Đang ăn cơm tối Tiểu Bạch thấy trên ti vi đột nhiên xuất hiện hình ảnh thế này: Bây giờ, xin chuyển sang thông báo tìm người…… Sau đó ảnh Tô Hoa được phóng đại trên màn hình…… Một cơn ho mãnh liệt, cơm trong miệng Tiểu Bạch cũng bay về phía người đối diện.
Mạc Tiểu Lam sững sờ ở tại chỗ, anh có thể nhận thấy cảm giác dinh dính trên mặt, cắn răng, giơ tay: “Mạc Tiểu Bạch, em muốn chết hả——”
Mạc Tiểu Bạch cũng rất không có hình tượng phá lên cười: “Ha ha, Lão Thẩm giỏi lắm!” Chợt cô nhỏ giọng, có chút cảm khái nói: “Thật hâm mộ quá!”
Vừa dứt lời, Mạc Tiểu Lam liền đứng lên, sau đó cúi người qua chiếc bàn, giữ chặt cằm Tiểu Bạch, không chút do dự hôn lên.
Đây đang là nhà ăn trong trường học! Đây đang là nhà ăn khu A! Không gian xung quanh bỗng trở nên yên lặng, sau đó ồn ào lên, có tiếng huýt gió, có người kinh ngạc: “Làm sao có thể? Không phải bọn họ là anh em sao?”
Đầu Mạc Tiểu Bạch như to ra.
Ở nơi khác, Chu Công cùng Đường Tiểu Lương cũng đang ngồi vùi trên sô pha xem ti vi, vừa đổi đài liền thấy hình Tô Hoa, liếc xuống dòng tin phía dưới, quai hàm song song rơi đầy đất. Tiểu Lương vội bấm điện thoại: “Chú họ, chú điên rồi?”
Đầu kia trả lại bằng một nụ cười: “Xem ra hiệu quả rất tốt, cháu đã là người thứ hai mươi bảy hỏi chú câu này rồi.”
Tiểu Lương còn muốn nói thêm gì lại nghe thấy ở đầu bên kia có tiếng người từ xa xa vọng tới: “Anh Thầm, tìm được rồi!” Một giây kế tiếp, điện thoại liền bị cúp.
Trong khách sạn, Tằng Lão vội vàng chạy tới phòng Hàn Tâm, lại thấy cô ngồi dưới đất khóc. Hàn Tâm ngẩng đầu lên, nhìn Tằng Lão, khóc nức nở: “Kiền Gia Gia, cháu rốt cuộc biết người kia là ai rồi.”
Tằng Lão biết Hàn Tâm đang nói ai, từ lúc bắt đầu trong lòng Tiểu Hàn đã có một cây gai. Con bé từng nói qua, trong lòng Tiếu Ngu có một người, nhưng lại không cách nào biết được người đó là ai, cũng không rõ rốt cuộc mình thua người kia ở điểm nào. Nhiều năm như vậy, mặc dù con bé đã chia tay với Tiếu Ngu, nhưng gốc cây gai trong lòng vẫn cò đó, dần dần mọc rễ nảy mầm, cho tới khi sự tình có biến đổi. Không ngờ hôm nay lại phát hiện ra người kia chính là vợ của Tiếu Ngu —— Tô Hoa, một cô gái nhỏ còn chưa trưởng thành, điều này đối với con bé mà nói là một việc khó chấp nhận cỡ nào chứ.
Tằng Lão vươn tay, vỗ vỗ đầu Hàn Tâm: “Mấy ngày nay tiếp xúc qua, lão già ta phát hiện đứa bé Tô Hoa kia cũng rất có cá tính, con bại bởi con bé cũng không tính là mất mặt. Hơn nữa, trên đời này không phải chỉ có mình Thẩm Tiếu Ngu là đàn ông, con đã quên có biết bao người đàn ông tốt ái một con rồi sao? Lão già ta thề, nhất định sẽ giúp con tìm được một người còn mạnh hơn Thẩm Tiếu Ngu gấp trăm ngàn lần!”
**
Tô Hoa đang ngồi ở một quán ven đường, thấy một loại bánh ngọt trông rất ngon, vì vậy hỏi: “Ông chủ, cái này bao nhiêu tiền?”
Nghe trả lời là 30 đồng, cô đánh giá qua cảm thấy hơi đắt, vì vậy tính xoay người rời đi, kết quả thế nhưng lại bị vây quanh bởi một đám người trên dưới 25 tuổi, người nào nhìn qua cũng có vẻ hung thần ác sát. Ông chủ cửa hàng cắm một cây dao xuống chiếc bánh ngọt, cắt đi một miếng lớn, quát lên: “700, đưa tiền!”
Tô Hoa liếc mắt qua trận thế của bọn họ, trong lòng biết đây là định ép buộc khách hàng rồi, vì vậy kì kèo mè nheo một lúc lâu, vừa ứng phó nói sẽ mua sẽ mua, vừa nhìn tình huống, chờ đúng thời cơ, cô hét lớn: “Cảnh sát đến, chạy mau ——” nói xong, chui qua nách một tên đàn ông to lớn gần đó……
Còn chưa chạy được mấy bước, liền nghe có người quát: “Đứng lại ——” cô nào dám đứng lại chứ, liều mạng chạy về phía trước, tiếng bước chân sau lưng càng ngày càng gần, hình như còn có cả tiếng còi cảnh sát, cô cũng chẳng còn thời gian để phân biệt, chỉ có thể cắm đầu chạy……
A, thảm rồi, cô chạy quá chăm chú chẳng kịp nhìn thấy chướng ngại vật trước mặt, đụng đầu vào, tốc độ cộng với sức lực, đẩy cả chướng ngại vật xuống đất. Lấy tư thế chó nằm trên người người ta, Tô Hoa yếu ớt ngẩng đầu: “Thật sự không thể trách tôi, phía sau có người bán bánh ngọt cầm dao đuổi theo tôi.”
Ngẩng đầu, chống lại cặp mắt kia, nhất thời trời đất quay cuồng, Tô Hoa muốn điên rồi —— Bà cô ơi, sao anh cứ như âm hồn bất tán vậy hả!






Trâu già gặm cỏ non (1)
Ông chủ quầy hàng bán bánh ngọt cầm đao và những đồng bọn của ông ta đều bị bắt cả, lúc đi ngang qua người Tô Hoa, mấy người bọn họ đều dở khóc dở cười nói: “Bà cô của tôi à, cô không mua bánh thì thôi, vì sao lại còn phải hợp tác với cảnh sát bắt mấy anh em chúng tôi chứ? Trong nhà chúng tôi trên có mẹ già 80 bệnh liệt giường, dưới có con nhỏ 3 tuổi gào khóc đòi ăn, để nuôi sống một gia đình thật là chẳng dễ dàng gì đâu……” Hiển nhiên bọn họ đều nghĩ rằng Tô Hoa là mồi câu của phía bên cảnh sát.
Tô Hoa ưỡn ngực, nói một cách đấy chính nghĩa và nghiêm nghị: “Duy trì sự hài hòa của xã hội là nghĩa vụ của mỗi công dân.” Vừa nói chuyện đồng thời còn nhìn chằm chằm vào người đàn ông đứng trước mặt, xác nhận 300 lần mớ