XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trâu Già Gặm Cỏ Non (18+)

Trâu Già Gặm Cỏ Non (18+)

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1342517

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2517 lượt.

ơi ót, đi theo một chủ nhân như vậy, mày cực khổ rồi.”
Hai người vừa đùa giỡn vừa trở lại phòng, nghe mẹ Tô nói chuyện Phương Thiên Hoành gọi điện thoại đến. Lão Thẩm khẽ cau mày: “Mẹ, mẹ xác định là ông cụ Phương thật bị trúng gió?”
Tô Hoa căng lỗ tai, thầm cảm thấy bên trong này chắc có gì bí ẩn.
“Mẹ không có nghe lầm đâu, hình như là Phương Thiên Hoành gọi điện thoại tới, nói là cha hắn có thể trúng gió rồi, bây giờ đang ở bệnh viện XX.” Mẹ Tô cố gắng nhớ lại.
Trước khi Lão Thẩm mở miệng, Tô Hoa chợt lôi kéo tay của hắn chạy ra ngoài cửa, đồng thời quay đầu lại chào mẹ Tô: “Mẹ, chúng con cũng đi thăm ông cụ Phương, sẽ không ăn cơm tối, mẹ nhớ ăn tối nha.”
Mẹ Tô lắc đầu: Nha đầu này, hấp tấp như vậy, chạy đi đầu thai à.
Trên đường Lão Thẩm lái xe tới bệnh viện, trong lòng Tô Hoa âm thầm suy tư, căn cứ tình huống trò chuyện giữa cô và Tiểu Khả mấy ngày nay, Phương gia chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì, nếu có, Tiểu Khả cũng sẽ không có tinh thần quan tâm chuyện gặp gỡ Tiếu Văn Nhã. Chỉ là người lớn tuổi giống như ông cụ Phương vậy, bởi vì bị cái gì kích thích đột nhiên phát bệnh cũng là chuyện có thể. Nhưng cô vẫn không hiểu, tại sao bác phải gấp gáp chạy tới đó như vậy? Chẳng lẽ giữa hai người có chuyện gì?
Nghĩ tới đây, cô hỏi thăm Lão Thẩm, từ trước đến nay Lão Thẩm biết cái gì sẽ nói cái đó, thế nhưng lần này im lặng. Hắn im lặng, hắn thế mà lại sử dụng chiêu im lặng!
Vì vậy suy nghĩ của Tô Hoa dần dần phát triển, cô giống như vô tình nói ra một câu: “Chẳng lẽ bác cùng ông cụ Phương là anh em thất lạc nhiều năm?” Khóe miệng Lão Thẩm khẽ co quắp.
“Một nam một nữ, không phải anh em, đó chính là người tình!” Tô Hoa quan sát được trong ánh mắt của Lão Thẩm khẽ lộ ra trạng thái “Chớ nói nhảm”, vì vậy khẳng định, suy đoán này có tính chính xác rất cao.
Đến bệnh viện, Phương Thiên Hoành cùng Tiểu Khả ở ngoài phòng bệnh coi chừng, vợ chồng Thẩm thị an ủi bọn họ mấy câu, qua ô vuông cửa kính nhìn vào bên trong thấy lão bà bà đang đỡ ông cụ Phương ngồi dậy.
Tô Hoa kéo tiểu Khả qua một bên: “Ông cụ Phương không sao chứ?”
Tiểu Khả ngực phập phồng, hiển nhiên là bị tức không ít: “Lúc mới vừa đưa tới bệnh viện, bác sĩ đều nói có thể bị trúng gió rồi, kết quả sau khi Thẩm lão phu nhân đến, nói với ông vài câu, lát sau ông liền tỉnh lại. Thật là thần kỳ, mới vừa rồi bác sĩ cũng tới khám, nói là kỳ tích xuất hiện! Kỳ tích gì con mẹ nó, tôi thấy toàn là lang băm, thời điểm đưa ông cụ tới bệnh viện, trong miệng ông còn vẫn kêu muốn gặp Thẩm lão phu nhân, đầu óc thanh tỉnh như vậy, làm sao có thể trúng gió!”
Tô Hoa an ủi vuốt vuốt phía sau lưng của cô: “Ông cụ không có việc gì là tốt, chỉ là, thật là kỳ tích a.” Giọng nói của cô rất nhỏ, khóe miệng lại len lén cong lên. Thật lâu sau, cô đưa sát vào tai Tiểu Khả, nhẹ nói: “Bạn thân, cô có nghĩ, để giúp cho thân thể cụ Phương khỏe mạnh, mời lão bà bà ở lại nhà cô vài ngày là được rồi?”
Tiểu Khả suy tư một lát, cảm thấy đề nghị này rất tốt. Cô nghĩ, lão bà bà vừa xuất hiện, thì bác sĩ nói ông cụ không có trúng gió. Cho nên chỉ cần lão bà bà có thể ở cùng với ông cụ mấy ngày, ông cụ tuyệt đối là sanh long hoạt hổ a!
Nhưng là, nhưng là, từ từ đã…… Suy luận này hình như có chút quái lạ?
Cách đó không xa hai người đàn ông liếc nhìn nhau, cũng bắt đầu nói chuyện với nhau. Phương Thiên Hoành thở dài: “Không biết vợ cậu nói gì với vợ của tôi? Lần trước sau khi vợ tôi gặp vợ cậu, mỗi ngày đều đích thân lái xe đưa tôi đi làm, một ngày ba bữa không rời, tan tầm còn biết đến sở đón tôi. Nhất định là vợ cậu dạy cô làm như vậy, thật là đề phòng tôi như tặc là sao?”
Lão Thẩm cười đến bình tĩnh, nhưng trong lòng có chút hả hê: “Có lẽ là sợ cậu bị người phụ nữ khác bắt cóc thôi.”
Phương Thiên Hoành liếc mắt một cái: “Cậu xác định đây không phải là đang nói chính cậu?”
Lão Thẩm bình tĩnh, cũng không phản bác.
Một lát sau, Phương Thiên Hoành thật sự là không nhìn nổi rồi, lần nữa hỏi: “Tôi cảm thấy được vợ tôi cùng vợ cậu có gì đó là lạ.”
Lúc này ánh mắt Lão Thẩm từ từ thâm thúy lên, đây là triệu chứng hắn lại sắp gánh vác một chuyện gì đó, thời điểm hắn hả hê nhất, chỉ nghe hắn chậm rãi từ từ nói: “Lại bướng bỉnh rồi.”
Thân thể Phương Thiên Hoành run lên: “Cậu, cậu…… Cậu nói ai đó?” Hắn tự động lui về phía sau một bước dài, cho là Lão Thẩm sẽ làm ra chuyện gì đó với mình.
Lão Thẩm quét mắt nhìn hắn một cái, trong ánh mắt tràn đầy tình cảm, ánh mắt kia giống như đang nói: Này người anh em, chớ dại dột.






Trâu già gặm cỏ non (16)
Sau khi lão bà bà về đến nhà liền kêu quản gia sắp xếp chuẩn bị một ít quần áo, quản gia không nói tiếng nào, trực tiếp xách một túi hành lý đi ra ngoài.
Tô Tô cũng đi theo ra ngoài, vẻ mặt có chút đau xót: “Bác, Tiểu Khả mới vừa gọi cho con, bác cứ yên tâm đi đi, con sẽ trông nhà.”
Lão bà bà liếc mắt nhìn cô một cái: “Ai nói già này phải đi?”
Cảm giác này có thể hình dung như sau, thời tiết vốn là trời quang mâ