Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2519 lượt.
ng viên lồng lộng hùng dũng bao vây, trời ạ……
Hơn nữa, sự kiện của Tiếu Văn Nhã thật sự là quá chấn động, họ theo trào lưu chạy tới đây tranh thủ lấy tin từ người thật, cho nên không có dư hơi mà dòm ngó cuộc sống của vợ chồng Thẩm Tiếu Ngu. Nói về Thẩm gia thì cuộc sống hôn nhân, gia đình tạm ổn so với Tiếu đại tiểu thư nào đó thật sự là quá không ý tứ rồi!
**
Sau khi gửi tin tức đi khắp nơi, nhóm người trong phòng nghỉ của Chu Công ruốt cuộc được giải phóng. Thiếu niên mặc áo đen chợt gỡ bỏ bộ quần áo cùng mặt nạ màu đen, lộ ra diện mạo của hắn —— Nhị Bạch Huynh! Hắn gắt gao mà nhìn chằm chằm vào Lão Thẩm, mặt giật giật co quắp nói: “Ông chủ, ngộp chết tôi rồi.”
Sau khi nghe Nhị Bạch Huynh khóc lóc kể lể, thì ra là hôm đó hắn nói bậy, vì để tránh bị bạn gái chia tay, chỉ có thể xin ông chủ cho đi theo năn nỉ bạn gái, vậy mà ông chủ lại bắt hắn phải làm một việc: Giả trang thành thiếu niên mặc áo đen, đến gần Tiếu Văn Nhã, lấy cho được chữ ký thật của cô ta! Ông chủ trước đó đem nhiệm vụ này nói ra thật nhẹ nhàng giống như là giết chết một con kiến, Nhị Bạch Huynh tin là đơn giản, kết quả…… Khổ không thể tả, nếu không phải nhờ tay Tiếu Văn Nhã bị thương, hắn nhất định sẽ bị ăn đậu hũ a…… Hôm nay nhớ lại không cầm được nước mắt nước mũi a!
Tô Hoa nghe xong, đưa khăn giấy cho hắn, cực kỳ đồng tình nói: “Nhị Bạch Huynh, cậu vất vả rồi.”
Nhị Bạch Huynh khác thường hoảng sợ lui một bước: “Đừng tưởng tôi ngu, chị dâu, chị cũng có phần đấy!”
Tô Hoa rất bất đắc dĩ a, cô có làm cái gì đâu? Thật ra thời điểm Lão Thẩm do dự không biết chọn người nào đi thực hiện cái nhiệm vụ gian khổ này cô rất tốt bụng mà thốt ra một cái tên Nhị Bạch Huynh, cô thật không có một chút xíu ác ý nào. Có trời đất làm chứng!
Đang lúc này, nhìn đến Lão Thẩm bên cạnh, Tiểu Lương chợt kinh hô đứng lên: “1, 2, 3…… 8, 9…… Trời ạ, chú, sáng sớm hôm nay đến tột cùng chú kiếm được bao nhiêu a!”
Chu Công từ từ thở dài một hơi: “Nhà đầu cơ vô lương, kiếm tiền không nương tay a.”
Lão Thẩm vừa mới đánh máy xong đang ngủ gật, ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn, cười đến ôn hòa, sau đó gọi điện thoại cho trợ lý: “Tiểu Trần, sắp xếp hồ sơ ngày mai đi Tiếu thị nói chuyện hợp tác.”
Bên đầu điện thoại kia Tiểu Trần cực kỳ do dự: “Ông chủ, thật còn muốn hợp tác sao? Cổ phiếu Tiếu thị cũng không biết bị cao thủ nào chơi, sáng sớm hôm nay bị hạ đến hơn mười điểm, lừa bịp a……”
Tiểu Trần còn chưa nghe được câu trả lời của ông chủ, thì lại nghe được một âm thanh rất quen thuộc xa xa truyền tới: “Tiểu Trần, đừng ngạc nhiên, đều là ông chủ giở trò quỷ…..”
Nhị Bạch Huynh ơi là Nhị Bạch Huynh, họa là từ ở miệng mà ra, tại sao trí nhớ của cậu lại kém như vậy! Trong lòng Tô Hoa lặng lẽ đốt cho hắn một nén nhang.
**
Trước khi Lão Thẩm cùng Tô Hoa về nhà, đã có người đem tình hình báo cáo nhanh cho Thẩm lão phu nhân. Lão bà bà cười đến hiền lành: “Hai đứa chết bầm, cũng không biết chừa cho người ta một con đường sống, thật là ác.”
Mẹ Tô nghe, cảm thấy vô cùng kỳ quái: Rõ ràng là lời mắng người, nghe thế nào cũng thấy lão thông gia ngược lại vui mừng như thế đây? Bà thật sự tò mò, liền hỏi.
Lão bà bà lôi kéo tay của thông gia giải thích: “Là con gái cùng con rể của cô thành công gài bẫy người khác.”
Mẹ Tô nghe được càng hồ đồ, nhưng nhìn biểu tình của lão bà bà: Giống như chuyện hai đứa bé làm cũng không phải là chuyện quá xấu?
Đáng tiếc họ không biết, vỏ quýt dày có móng tay nhọn, đào một cái hố, nhưng cuối cùng lại không biết người nào sẽ bị lọt vào hố.
Lúc này, biệt thự Thẩm gia điện thoại chợt vang lên, Phương Thiên Hoành gọi tới, giọng nói của hắn vội vàng, nhất định muốn Thẩm lão phu nhân nhận cuộc gọi.
Lão bà bà ngẫm nghĩ sau đó nhấc máy. Không nghĩ tới lại nghe được một tin sấm sét giữa trời quang: Ông cụ Phương nhập viện rồi, rất có thể bị trúng gió, bây giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh, về sau rất có thể sẽ bị bán thân bất toại, ăn uống vệ sinh không thể tự lo liệu!
Nhớ lại tình yêu thời tuổi trẻ của hai người giống như là một trò chơi vừa gian trá, keo kiệt lại là một lão đầu hay thù dai, trong lòng lão bà bà hồi hộp, hình như là thứ gì đó bị vỡ, trực tiếp rơi vào vực sâu, không nghe được tiếng vang. Bà hận hận cầm cây gậy gõ xuống mặt đất: “Lão đầu vô dụng!” Nói xong, dặn dò đôi câu với mẹ Tô, liền vội vã kêu Tiểu Phương lái xe đưa bà đến bệnh viện.
Lão Thẩm cùng Tô Hoa trở lại vừa lúc thấy lão bà bà đi ra ngoài, bình thường lão bà bà rất “Thần cơ diệu toán” nhưng hôm nay bà lại mất hồn mất vía, hai đứa trẻ cách cửa sổ thủy tinh chào hỏi lão bà bà cũng không hay biết. Bộ dáng làm cho hai đứa trẻ rất hiếu kỳ.
Tô Hoa ôm cánh tay Lão Thẩm càng nắm càng chặt, cô hình như là nhớ ra cái gì đó, chợt vỗ mạnh ót của mình một cái: “Em hiểu rồi !”
Lão Thẩm mang theo một chút mong ngóng, đợi cao kiến của cô. Lại thấy cô nhướng mày, khẽ mỉm cười: “Anh thông minh như vậy chắc chắn biết bác muốn làm gì, có đúng hay không?”
Tốt…… Một cô gái thông minh!
Lão Thẩm xoa xoa ót của cô, vô cùng bất đắc dĩ nói: “Ót