Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.

Nó yêu thương cô giống như sinh mệnh của mình, nếu nói là tranh cãi vặt vảnh, nó sẽ không bỏ cô một mình ở nhà ăn mì gói?!”
Trái tim của tôi đau đớn, tôi biết, Bắc Bắc luôn luôn đối với tôi vô cùng tốt, tôi không thể nào biện giải…..
“Y Y, làm người phải có lương tâm! Bắc Bắc sống nội tâm, không hướng ngoại giống như cô, nhưng nó vì cô mà trả giá nhiều, không phải sao? Gần đây tôi vô tình biết được, một năm trước, giáo sư của nó vốn chuẩn bị cử nó đi nước ngoài làm nhà nghiên cứu, nhưng nó không thèm cân nhắc suy nghĩ, liền lập tức cự tuyệt. Cô nói xem, nó là vì ai?!”
Hai mắt tôi mở lớn, thật sự cho tới bây giờ tôi chưa từng nghe Bắc Bắc đề cập qua…
“Lúc hai đứa vừa mới kết hôn, Tiểu Lệ thường xuyên chạy tới tìm cô tra hỏi, nó cho rằng cô không xứng với anh trai nó, nhưng tại sao sau đó, nó không hề tới nữa? Ngày lễ, ngày tết mọi người họp mặt, nó cũng đối xử với cô khách khách khí khí. Cô cho là nó thật sự chấp nhận cô sao? Là Dịch Bắc nói với nó, nếu không tôn trọng chị dâu, thì đừng nhìn người anh trai này.”
Tôi im lặng.
“Tôi biết cô còn trẻ, thế giới bên ngoài đầy rẫy ong bướm dụ hoặc, cậu nam sinh theo đuổi cô cũng có điều kiện rất tốt, nhưng cô cũng không thể đối xử với Dịch Bắc như vậy!” Xem ra bà đã điều tra chuyện của Giang Mạnh Kì rõ ràng, hơn nữa còn nhận định tôi lăng nhăng bên ngoài, muốn bỏ rơi Bắc Bắc.
Tôi hoàn toàn vô lực giải thích. “Con không có! Mẹ…..”
Tôi vừa định nói thêm, thì điện thoại vang lên, lúc này ánh mắt Trầm mẹ đang nghi ngờ nên tôi không thể không nhấc máy… “Đồng Tử Y, tôi là Tống Huyên Oánh.”
Tôi nhíu mày một chút, có chút bất ngờ, giọng điệu cũng không khách sáo. “Có việc gì sao?”
“Cậu tới….” Cô ta nhanh chóng cho địa chỉ. “Có việc thương lượng cùng cậu!”
“Không có hứng thú!” Nghe giọng cô ta có điểm bất hảo, tôi từ chối ngay…
Tôi định cúp máy thì lời nói của cô ta làm tôi ngơ ngẩn cả người. “Đừng lạnh lùng như thế, không nghĩ tới, bạn trai của cậu cùng bọn này là một ruột với nhau, có cái gì thanh cao đâu….”
“Cậu có ý gì?” Tiếng của tôi run rẩy…
“Bạn trai cậu học ở trường y XX phải không? Nếu nửa tiếng sau mà cậu không đến, ngày mai toàn bộ học viện y sẽ biết bạn trai của cậu là Gay, nếu họ không tin, tôi có thể cung cấp “chứng cớ
“Cậu không được làm vậy!” Tôi lớn tiếng chất vấn. “Cậu muốn cái gì? Cậu nói đi!”
Danh dự của Bắc Bắc là quan trọng nhất, ở Trung Quốc tràn ngập ánh mắt kì thị, tôi không thể để cho anh chịu một chút tổn thương nào…
“Muốn tôi không dính vào, cậu cứ lại đây giúp tôi hết cô đơn, tôi sẽ tự nhiên không dính vào chuyện đó!” Cô ta đưa ra yêu cầu của mình..
“Được! Tôi lập tức qua đó!” Tôi chấp nhận không cần suy nghĩ.
Bị lợi dụng sờ mó một chút thì sao chứ? Chỉ cần bảo toàn Bắc Bắc, tôi làm cái gì cũng được.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng dùng ngữ khí dịu dàng ôn hòa nói với Trầm mẹ. “Mẹ, thật ngại quá, con có chuyện gấp phải ra ngoài một chút!”
......
Bởi vì quá mức lo âu, tôi không chú ý, phía sau có một chiếc taxi vẫn theo tôi…
………
Đó là một ngày, thay đổi hoàn toàn cuộc đời của tôi …..






Lòng đã nguội lạnh
Xuống xe, ấn chuông cửa, động tác lưu loát, không có một tia do dự….
Chỉ là tôi không chú ý tới, sau chỗ tôi đứng năm thước có một mệnh phụ cao quý đứng ở đó.
Cửa mở ra, Tống Huyên Oánh tà mị đứng trước cửa mặc một bộ quần áo theo phong cách đàn ông…..
“Cậu muốn như thế nào?” Tôi vừa đến đã trực tiếp hỏi ngay...
Không cần lăng trì lòng của tôi như vậy …….Tôi vừa xoay người đã bị một lực đẩy tưởng chừng đánh ngã…
Tôi kinh ngạc nhìn Trầm mẹ túm lấy cổ tay của Tống Huyên Oánh, kích động khó có thể tin hỏi. “Cô nói cái gì? Cô nói con tôi ở bên trong này lm cái gì?” Bà kích động đến mức không còn là một mệnh phụ cao quý nữa.
Tôi kinh hoảng, lập tức ý thức được mình bị hoài nghi là người vợ “vụng trộm” nên mẹ chồng theo dõi, tôi chạy lại ngăn, hai tay ôm lấy cánh tay của bà. “Mẹ đừng nghe cô ta nói bậy, cô ta bệnh thần kinh đó, chúng ta về nhà đi!”
Nhưng Trầm mẹ hoàn toàn không thèm nhìn tôi, Tống Huyên Oánh lại có ý định xem kịch vui, thối lui một chút, không quên “có lòng tốt” nhắc nhở. “Phòng thứ nhất bên tay phải, anh trai tôi không có thói quen khóa cửa!”
Tôi dập không được sự phẫn nộ, hoảng sợ,….. tôi thật sự đã cố hết sức…
Tôi đi theo sau Trầm mẹ, kéo tay áo của bà, lại giống như bị bà kéo đi. “Ầm” một tiếng, cửa bị đá văng ra…
Quả nhiên, cửa, không khóa..
Nhất thời, Trầm mẹ bị đông cứng như hóa đá…..Tôi đứng phía sau bà, cho dù cửa bị đá văng, tôi cũng đã nhắm chặt hai mắt lại.
Nhưng trong lúc vô tình rình xem, cảnh này như đã khắc sâu trong tim, đau đớn đến không thể thở nổi.
Trong phòng cảnh xuân vô hạn......
Hai người đàn ông trần truồng…..Tống Nhiếp Thần quỳ gối bên giường, đầu của anh ta chôn ở phía dưới đũng quần của Bắc Bắc, trên trán của Bắc Bắc đổ rất nhiều mồ hôi lạnh……......
Trong nháy mắt khi cửa bị mở ra, hai người ở trên giường, cũng trở


Insane