Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Trời Sáng Rồi Nói Lời Tạm Biệt

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341831

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.

ình làm thành bộ dạng như quỷ vậy?!”
Trong thời gian nghỉ ăn trưa, mọi đồng nghiệp khác đều đi ra ngoài ăn cơm, chỉ còn tôi và cậu ta.
“Thật nhìn giống quỷ sao?” Mặt tôi không chút thay đổi hỏi lại.
Gianh Mạnh Kì thở dài một hơi, đem tô mì gói đặt trước mặt tôi…Cậu ta nghĩ, gần đây tôi mê ăn mì gói, nên cũng làm theo tôi, mỗi giờ ăn trưa đều ăn mì….
“Tại sao lại cố chấp yêu một người như vậy!? Tình yêu đã không còn ấm áp, tình yêu đã biến thành nồi cơm nguội để qua đêm, tại sao không nhẹ nhàng nói lời tạm biệt? Tại sao không đến sung sướng đi vui vẻ? Y Y, không ai có thể trở thành người duy nhất của ai, rời khỏi anh ấy, có lẽ sẽ xuất hiện thêm người đàn ông đáng để cho cậu chờ đợi! Tại sao trong mắt mất hết hy vọng như vậy? Tại sao nhất địnhngười không yêu mình mà trở thành như vậy?” Giang Mạnh Kì nắm chặt hai vai tôi, ý muốn làm tôi nhận ra rõ sự thật.
Tôi chết lặng cắn môi dưới, nước mắt rơi xuống, kiên cường không muốn trả lời……..
Tình yêu của tôi, chưa bao giờ cần người khác chỉ trích.
“Tôi luyến tiếc nước mắt của em…” Tiếng nói rất nhẹ nhàng, Giang Mạnh Kì dùng ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, tôi sửng sốt, không thể tượng tưởng nổi trước mặt tôi là người hay cười hì hì Giang đại thiếu gia!
“Y Y, cho người khác một cơ hội cũng chính là cho mình một cơ hội yêu khác.” Giang Mạnh Kì đột nhiên dùng sức ôm lấy tôi, giữa kinh ngạc, cậu ta cúi đầu xuống hôn lên môi của tôi!
Tôi há hốc miệng, không thể động đậy.
Lúc môi chạm môi khoảng hơn mười giây, thì lưỡi của cậu ta muốn tách hàm răng của tôi, tôi mới bừng tỉnh cả người, dùng sức đẩy cậu ta ra, vung tay tát một cái, căm giận mắng. “Giang Mạnh Kì, tên khốn nạn này!”
Đó là nụ hôn đầu tiên của tôi!!!!
“Xin lỗi, nhưng tôi không muốn giải thích nụ hôn này.” Trên mặt Giang Mạnh Kì hiện rõ dấu tay năm ngón, mặt cậu ta nghiêm túc làm tôi cảm thấy xa lạ.
Đây là cái gì thế giới gì? Sao tôi lại nhận thấy tất cả mọi thứ…..tất cả mọi thứ đều biến dạng….
Nụ hôn đầu tiên trân quý, hy vọng trao cho người mà mình yêu thương…trong lúc đau buồn, không có ai chăm sóc, lại bị một người được coi là người bạn tốt cướp đi
Tôi thậm chí đã không đủ sức lực để vì nụ hôn đầu tiên của mình mà đòi công đạo…..
“Cậu đi đi! Bây giờ tôi không muốn nhìn thấy cậu.” Tôi lạnh lùng nói với Giang Mạnh Kì.
“Vì sao không thể cho người khác một cơ hội?” Giang Mạnh Kì hỏi, có chút không cam lòng, nhưng cậu ta hỏi thật sự nghiêm túc…
Tôi dừng lại, cũng nghiêm túc như cậu ta, trả lời. “Bởi vì, trái tim tôi rất nhỏ, đã bị anh ấy chiếm hết rồi, không thể dung chứa những người khác.”
Câu trả lời giống như Giang Mạnh Kì đã đoán biết trước, cậu ta vẫn im lặng nhìn tôi…..
Tôi cũng trầm mặc….
Bởi vì, cho dù không có tình yêu, nhưng cũng không muốn mất đi người bạn có thể cùng mình khóc, có thể cùng mình cười….Hiện tại, tôi không thể giống như trước kia trừng mắt anh ta một cái, châm chọc “Chúng ta rất quen biết à?”.
Tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên đánh vỡ bầu không khí im lặng của chúng tôi.
“Cô Đồng hả?” Là Bác bảo vệ trước cửa gọi tới.
“Vâng, đúng là cháu đây ạ!”
“Bạn trai cô tới văn phòng chưa?”
“Bạn trai gì ạ?” Tôi ng
“Thì cái người đàn ông thật nhã nhặn, mặc âu phục màu trắng, cậu ta nói là bạn trai cô, tới tìm cô nên tôi cho cậu ta lái xe vào, còn chỉ cho cậu ta vị trí văn phòng của cô nữa….”
Là Bắc Bắc!
Lòng của tôi hoảng hốt ngắt lời bác bảo vệ. “Anh ấy vào bao lâu rồi ạ?”
“Ít nhất cũng khoảng mười phút, theo lý thì cậu phải đến phòng của cô rồi! Trời đất, không lẽ tôi đã cho kẻ xấu lọt vào ….”
Tôi “cụp” một tiếng vô cùng bất lịch sự, cúp luôn điện thoại, vội vàng chuẩn bị chạy ra phía ngoài.
Gianh Mạnh Kì kéo lấy tay tôi. “Có chuyện gì vậy?”
“Bị cậu hại chết rồi. Anh ấy nhất định hiểu lầm rồi!” Tôi đẩy mạnh Gianh Mạnh Kì, cũng không nhìn qua cảm xúc của cậu ta, vội vàng hướng ra bên ngoài văn phòng.
...... Bắc Bắc, có thể nhìn thấy .........
Trước đó? Sau đó? Hoặc là vừa đúng lúc hôn môi?
Văn phòng của tôi ở lầu ba, chạy ra hành lang, đúng lúc thấy Bắc Bắc đã ở lầu một vội vàng đi ra xe của mình…Anh đi thật gấp, từng bước đi dồn dập như có người phía sau đuổi theo….. Quả nhiên là anh đã nhìn thấy…..
“Trầm Dịch Bắc! Đứng lại đó!” Tôi đứng ở trên lầu ba hét to.
Bắc Bắc nghe được, dừng bước một chút, sau đó bóng dáng anh như đang tức giận, không thèm để ý tiếp tục đi về xe của mình.
“Trầm Dịch Bắc! Anh không dừng lại, em sẽ nhảy từ trên này xuống !”
Ngay cả đứa ngốc cũng không mắc mưu, nhưng Bắc Bắc quả nhiên dừng bước….
Tôi vội chạy nhanh xuống lầu, vội vàng đến độ bước chân mấy lần vấp ngã…May mắn, anh đưa lưng về phía tôi, đứng yên tại chỗ…..
Tôi nhất thời thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Đứa ngốc! Anh hiểu lầm cái gì?Vì sao không hỏi rõ ràng hả?” Tôi kéo ống tay áo anh, cố gắng suy nghĩ nên giải thích như thế nào..
Cục diện như vậy làm tôi hốt hoảng, nếu như anh không nghe tôi giải thích, làm sao bây giờ? Nếu như anh không tin, làm sao bây giờ?
Bắc Bắc quay đầu, lo lắ


Duck hunt