Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341199
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1199 lượt.
trước cào cào lên mặt đất, vẫn không nhúc nhích, mặc nàng vuốt ve.
Quả nhiên là ngựa lạc mẹ, Kỳ An hừ nhẹ trong lòng.
“Tiểu Thất đặt tên cho nó đi?” Lạc Hoài Lễ chăm chú nhìn nàng.
Tia Chớp, Sấm Rền, Bạch Long Mã… trong đầu Kỳ An hiện ra một loạt cái tên, lại nhìn tới con ngựa, lại cảm thấy chúng quá tục khí.
Kỳ An nghiêng người về phía trước, nhìn vào mắt bạch mã, rất sáng, lúc nhìn thấy nàng nó tựa như có điều gì muốn nói. Kỳ An mỉm cười, “Gọi nó là Hoa Khai đi!”
“Hả?” Lạc Hoài Lễ sửng sốt, kinh ngạc nhìn nàng.
Kỳ An cười, “Gọi là Hoa Khai.” Diện hướng đại hải, xuân về hoa nở, thong dong bình tĩnh.
Lạc Hoài Lễ gõ đầu nàng, làm như bất đắc dĩ, “Chỉ có Tiểu Thất mới có thể tinh quái như thế, có thể nghĩ ra một cái tên như vậy. Quên đi, ngươi thích là tốt rồi.”
Kỳ An vui sướng ôm Hoa Khai, vuốt tới vuốt lui, Lạc Hoài Lễ ở bên cạnh cười cười, “Ta hơi ghen với nó rồi.”
“Cái gì?” Kỳ An ngẩng đầu, cười tươi.
“Tiểu Thất chưa từng thân cận với ta như vậy!”
Kỳ An nóng bừng mặt, bỗng nhiên nhớ ra, người này chính là trượng phu trên danh nghĩa của nàng.
Lạc Hoài Lễ lại gần, ôm lấy thắt lưng nàng. Thân mình Kỳ An cứng đờ, đã nghĩ đến việc thoát ra, nhưng hai cánh tay quanh thắt lưng lại nắm chặt làm nàng không thể động đậy.
“Tiểu Thất đối với một con ngựa lại có thể thân cận nhanh như vậy, chắc cũng sẽ quen với việc ta ôm ngươi. Dù sao, ngươi cả đời này sẽ ở trong lòng ngực ta.”
Kỳ An ngừng giãy dụa, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên, “Đó không giống.” Ngựa có linh tính, một khi đã nhận chủ sẽ toàn tâm toàn ý, trung thành cả đời, còn con người, có thể trái ôm phải ấp, thay đổi xoành xoạch. Cả đời ư? Thật xa vời và châm chọc làm sao!
“Ta thấy hình như Tiểu Thất muốn ta dạy nàng cưỡi ngựa?” Hiên Viên Ký mỉm cười nhìn Tiểu Thất đang học cưỡi ngựa giữa sân, làm như vô tình nói.
Lạc Hoài Lễ nâng tay giật nhẹ gọng cỏ trên mặt đất, đôi mắt chăm chú nhìn vào người ở trong sân, “Ngươi cho rằng ta sẽ để nam nhân khác giúp đỡ vợ chưa cưới của ta học cưỡi ngựa sao? Thái tử điện hạ, chúng ta quen biết đâu phải mới một hai năm?”
Hiên Viên Ký nhẹ xoa mũi, “Hoài Lễ, ta nhớ ngươi đâu bao giờ để bụng chuyện nữ nhân?”
“Chuyện đó khác, ta chỉ để bụng chuyện nữ nhân của ta.”
Hiên Viên Ký hơi quay đầu nhìn hắn, lại quay đi, “Hoài Lễ, hy vọng ngươi luôn có trách nhiệm với nàng.”
Kỳ An tiến lên vài bước, nhưng lại không nói gì.
Đối với tình cảm chất phác chân thành như vậy, nàng có thể nói gì đây?
Trong tay mỗi người đều cầm một cây nến đang cháy sáng, cùng trầm mặc, những năm tháng trong hồi ức trở lại.
Tiêu Vinh, người năm đó mới chỉ là một thư đồng bên người lão tướng quân, hiện giờ đã là một vị đại tướng trong quân đội Tiêu gia, hắn quỳ gối trước mặt Kỳ An, mắt rưng rưng, “Thất tiểu thư, tuy rằng lão tướng quân đã qua đời nhưng hơn mười vạn tướng sĩ Tiêu gia vẫn sẽ thay ngài bảo hộ tiểu thư. Nếu một ngày tiểu thư có chuyện gì, vô luận là thiên sơn vạn thủy, ta đều sẽ làm được cho tiểu thư. Xin tiểu thư hãy nhớ rõ, tiểu thư chính là bảo bối của Tiêu gia chúng ta, cũng là người mà quân đội Tiêu gia muốn bảo hộ.”
Rồi hắn quay sang binh bộ thượng thư Lạc Anh, người về cùng lúc với bọn hắn, thật sâu vái chào, “Tiểu thư nhà ta xin nhờ Thượng thư đại nhân quan tâm, chúng tướng sĩ Tiêu gia vô cùng cảm kích.”
Lạc Anh vội vàng đỡ lấy hắn, “Ta với cha Tiểu thất là bạn tri kỷ. Chư vị xin yên tâm, Tiểu Thất gả vào Lạc phủ, ta nhất định sẽ không để ai khi dễ nàng.”
Lạc Hoài Lễ liếc mắt nhìn Kỳ An, cũng cao giọng nói, “Ta, Lạc Hoài Lễ, nhất định sẽ đối đãi với tiểu Thất như châu như bảo.”
Tiêu Vinh hướng về phía hai người, lại cúi đầu, “Tiểu thư nhà ta, xin nhờ.”
Đứng dậy, khuôn mặt lập tức nghiêm lại, “Tiêu Trường Lan, Tiêu Trường Khanh!”
“Dạ!” Trường Lan, Trường Khanh hai người cùng tiến lên.
Tiêu Vinh nhìn họ thật lâu, “Tiểu thư giao cho các ngươi. Cho dù phải chết cũng phải bảo vệ tiểu thư an toàn!”
Hai người quỳ phía dưới, Trường Lan lên tiếng, thanh âm kiên định hữu lực, “Trường Lan Trường Khanh nhất định không phụ sự nhờ cậy của mọi người, thay mọi người bảo vệ tiểu thư.”
Kỳ An nhìn bọn họ, lúng túng không nên lời.
Sự trung nghĩa can đảm, sinh mệnh tương hộ như vậy, nàng mới chỉ thấy trong TV, thật không ngờ rằng khi tận mắt nhìn thấy lại bị rung động lớn như thế.
Sau thời gian lâm thần, mấy vạn đại quân vái ba vái trước nàng rồi lên ngựa rời đi. Ra đi cực kỳ trật tự, quân dung nghiêm chỉnh. Nếu không có tiếng vó ngựa, cơ hồ tưởng như chưa từng có người ở đây.
Mắt nóng lên, Kỳ An mỉm cười, “Tiêu Thất, ngươi thật sự, thật sự rất hạnh phúc!”
“Vài năm không gặp, tiểu Thất đã lớn như vậy rồi!” Lạc Anh đi tới, mắt hàm thương tiếc. Lúc xảy ra chuyện đó, hắn lại có việc quan trọng trong người, mãi cho tới hôm nay mới trở lại kinh thành.
Hắn dang tay ôm tiểu Thất vào lòng, “Tiểu Thất của chúng ta phải chịu khổ rồi!”
Cái ôm ấm áp giống như của người cha, Kỳ An tự nhiên ôm chặt l