Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trời Sinh Lạnh Bạc

Trời Sinh Lạnh Bạc

Tác giả:

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341206

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.

hìn vào mắt Kỳ An, “Có phải tiểu Thất cũng thấy ý nghĩ dơ bẩn đó làm hỏng đi hình tượng nhị ca ngươi?” đáy mắt Mạc Nhược hiện đau thương, “Ta cũng cảm thấy như vậy!”
“Không có!”
Mạc Nhược sửng sốt, Kỳ An nở nụ cười, “Ta cảm thấy nhị ca thực là hạnh phúc. Tình cảm của Mạc đại ca là tình cảm bất chấp giới tính, cần phải vượt qua chướng ngại tâm lý, phá tan áp lực thế tục, một tình cảm đơn giản trở thành phức tạp, tình cảm như vậy nhất định là phát ra từ nội tâm, là trân quý không gì sánh kịp.”
Mạc Nhược ôm lấy Kỳ An, kích động đến phát run, tình yêu của hắn có được sự chúc phúc của tiểu Thất giống như được người đó thừa nhận vậy.
“Tiểu Thất, tiểu Thất!” hắn liên tiếp gọi.
Kỳ An vỗ vỗ vai hắn, “Tình cảm của ngươi còn tốt đẹp tinh thuần hơn rất nhiều người trên thế giới này!”
Thật lâu sau, Mạc Nhược mới buông nàng ra, hai mắt lại sáng lên như cũ, “Tiểu Thất, về sau, ngươi là muội muội của hắn, cũng chính là muội muội của ta.” Bắt đầu từ giờ khắc này mới chính thức nhận thức.
Mạc Nhược đứng dậy, vuốt lại xiêm y. Hắn chưa từng thoải mái như vậy, rốt cục cũng có người nói tình yêu của hắn không phải là đại nghịch, rốt cục cũng có người hiểu được tình yêu hắn chôn giấu tận đáy lòng.
“Tiểu Thất, ngủ ngon!” Mạc Nhược thong dong bước đi, lại trở lại là Đại Lý Tự Khanh Mạc Nhược khuynh thiên hạ.
“Thật sự là cực phẩm a!” Kỳ An chớp mắt nhìn theo thân ảnh thon dài kia.
Cho dù Mạc Nhược không nhắc lại chuyện hôn sự của nàng nữa nhưng nàng biết đây là sự thực không thể tránh khỏi.
Một hôm, Hoàng thượng đại yến tân khách, tủm tỉm cười nhìn nàng nói, “Tiểu Thất, một năm qua rồi cũng không cần giữ đạo hiếu nữa. Nếu còn giữ ngươi lại sẽ bị Tiêu lão nhân nhảy ra liều mạng với ta mất!”
Không để ý đến việc Kỳ An đang ngây ngốc tại chỗ, Hoàng thượng quay sang hoàng hậu nói, “Gái lớn phải gả chồng!”
Hoàng hậu gật đầu đồng ý, liếc mắt cười với cha con Lạc Anh, “Hoài Lễ cũng nên thành gia, chúng ta sẽ để sẵn tiểu Thất ở trong cung, Lạc gia phải tiến cung đón người rồi.”
Bọn họ còn nói thêm nhiều nữa, Kỳ An cúi đầu, phảng phất khôn nghe thấy gì.
Mãi đến khi Mạc Nhược phát hiện thấy nàng không bình thường, liền đi đến bên cạnh nàng thấp giọng hỏi, “Làm sao vậy?”
Kỳ An lắc đầu.
Mạc Nhược vỗ vỗ vai nàng, “Hoài Lễ là người tốt, tiểu Thất không cần lo lắng, nhất định sẽ được hạnh phúc.”
Kỳ An mờ mịt ngước mắt lên, “Nếu có một ngày ta không thấy hạnh phúc, Mạc đại ca sẽ giúp ta chứ? Giúp ta rời đến nơi mà các ngươi cho là tốt đẹp, giúp ta có được hạnh phúc chứ?”
“Được!” Mạc Nhược nhìn nàng, “Nếu có một ngày ngươi không thấy hạnh phúc thì bất luận tiểu Thất muốn làm gì, Mạc đại ca đều sẽ giúp ngươi.”
“Cho dù ta không muốn làm Tiêu gia tiểu Thất cũng được chứ?”
“Cho dù không làm Tiêu gia tiểu Thất cũng được.”
Kỳ An nở nụ cười, nếu đã nói như vậy, nàng cũng sẽ có dũng khí thử thêm một lần đi!
“Nói gì vậy? Sao tiểu Thất lại không vui chứ?” Hiên Viên Ký thong thả bước lại.
Kỳ An khẽ mỉm cười, “Thái tử ca ca cũng phải đáp ứng ta nha!”
“Đáp ứng cái gì?” Hiên Viên Ký tò mò nhìn hai người họ.
Mạc Nhược vỗ lên đầu Kỳ An, “Đáp ứng là nếu có một ngày tiểu Thất không được hạnh phúc thì phải giúp nàng đi trên con đường nàng chọn.”
Hiên Viên Ký cười ha ha, “Nha đầu kia quá sợ hãi rồi, con đường giờ đang đi không phải là con đường ngươi muốn đi sao? Đó chính là con đường đi đến hạnh phúc!”
Kỳ An cười cười, “Mặc kệ, vậy ngươi có đáp ứng hay không?”
“Được, ta đáp ứng, tiểu Thất nói cái gì ta cũng đáp ứng.” Thái tử điện hạ lại muốn vỗ vỗ đầu tiểu Thất, tuy nhiên bàn tay đang ở giữa không trung đã bị người chặn lại.
Lạc Hoài Lễ đặt tay lên đầu Kỳ An, xoa nhẹ tóc nàng, “Về sau, đầu tiểu Thất chỉ có ta mới có thể động vào. Thái tử điện hạ cũng không được.”
Hiên Viên Ký thu tay lại, bĩu môi, “Nhìn bộ dạng đắc ý của ngươi kìa, tiểu tử thối, hãy đối với nàng thật tốt, chỉ cần tiểu Thất kêu một tiếng, ta sẽ nghiền ngươi thành tro.”
Hoàn toàn không để ý tới sự uy hiếp của thái tử điện hạ, Lạc Hoài Lễ ôm lấy đầu tiểu Thất, “Về sau, bảo hộ nàng là quyền lợi của ta.”
“Tiểu Thất?” Lạc Hoài Lễ đưa Kỳ An trở về, thấy nàng trầm mặc không nói, nghi hoặc gọi.
“Ân!” Kỳ An cúi đầu lên tiếng.
“Tiểu Thất!” Lạc Hoài Lễ dừng bước, nắm lấy hai vai Kỳ An, “Ngươi làm sao vậy? Có phải có chuyện không vui không?”
Kỳ An ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào mắt hắn, “Ta sợ.”
“Sợ gì chứ? Không phải sợ, tất cả đã có ta.”
“Nếu như có thể, Lạc Hoài Lễ, ngươi có thể chỉ lấy một mình ta không? Cho dù có nữ nhân khác, ngươi nhất định phải giấu thật kỹ, đừng cho ta biết, có được không?” Nàng sợ hãi tới cuối cùng nàng sẽ bị vứt bỏ.
“Nha đầu ngốc,” Lạc Hoài Lễ thở dài, “Mặc kệ là có bao nhiêu người, tiểu Thất vẫn là người quan trọng nhất. Nếu tiểu Thất không thích, ta sẽ không có nữ nhân khác.”
“Lạc Hoài Lễ, ngươi phải nhớ những lời ngươi nói hôm nay!” Nếu như có một ngày như vậy, vô luận là lưu luyến thế nào, nàng cũng nhất định rời đi, vĩnh viễn không quay lại. Cơ hội lúc này nàng cho Lạ


Polaroid