Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1272 lượt.
phải là để hắn cười nàng đến chết sao. Bỗng nhớ tới một việc, nàng có chút ngượng ngùng chỉ vào chậu nước, nói, “Cái kia, nếu ngươi muốn rời giường, ta sẽ kêu người đem tới cho ngươi một chậu nước” Cũng không chờ Hiên Viên Sam trả lời, nàng đã quay người đi ra ngoài.
Lúc quay lại, bỗng ngây người.
Hiên Viên Sam đã mặc áo khoác, đang đứng trước chậu nước nàng vừa mới dùng, cực kỳ tự nhiên muốn đưa nước lên rửa mặt.
“Chờ một chút!” Kỳ An quát to một tiếng, Hiên Viên Sam nghi hoặc nhìn nàng.
Kỳ An chạy nhanh tới, vuốt hết nước trong tay hắn, bưng chậu nước đi chỗ khác. Hiên Viên Sam sửng sốt
Kỳ An chạy ra ngoài mới thở ra một hơi. Dùng chung nước rửa mặt, cũng quá thân mật di. Hơn nữa, nàng bĩu môi, làn da Hiên Viên Sam đẹp như vậy, vô cùng mịn màng, nàng sợ nước nàng dùng sẽ phá hủy làm da của hắn, như thế thì thật đáng tiếc.
Mãi đến khi ăn điểm tâm, thấy khí sắc Hiên Viên Sam đã tốt hơn nhiều, Kỳ An mới đem lời hôm qua định nói, chậm một chút, mở miệng nói, “Hiên Viên Sam, thực xin lỗi.”
Hiên Viên Sam tựa hồ không đoán được nàng đột nhiên mở miệng như vậy, ngây ngẩn cả người.
Kỳ An hít sâu một hơi, lặp lại, “Thực xin lỗi. Ta cái gì cũng không hỏi, cái gì cũng không biết đã vội vã nói những lời như vậy với ngươi.” Nếu nàng cảm thấy là mình đúng, thì dù chết cũng sẽ không cúi đầu nhưng nếu nàng đúng là sai lầm rồi, thì dù có khó khăn thế nào, nàng cũng phải giải thích. Trước kia, lúc nàng và Trương Sở Du còn yêu đương cuồng nhiệt, có đôi khi nàng cố tình gây sự nháo xong rồi tỉnh táo lại, nàng cũng lập tức xin lỗi. Nhớ lại, Trương Sở Du có nói, cũng vì nàng đáng yêu như vậy nên hắn mới yêu nàng sâu đậm thế.
Nghĩ đến đây lại có chút tự giễu, sâu đậm như thế nào, hóa ra, đều vẫn không thể thắng nổi nhan sắc.
Hiên Viên Sam cúi đầu, không biết suy nghĩ cái gì.
Kỳ An biết hắn đang khổ sở, nếu là nàng, nếu Trường Lan Trường Khanh bị thương hại nàng nhất định hận chết những kẻ làm họ bị thương, chứ đừng nói là tử vong.
Một hồi lâu sau, Hiên Viên Sam mới ngẩng đầu lên, trong đôi mắt mơ hồ có ánh sáng, “Kỳ thật, đối với chuyện của Chiến Liệt, theo tình hình lúc ấy, tuy rằng là bất đắc dĩ nhưng cũng chưa chắc đã không có biện pháp tốt hơn. Ta lại cũng không suy nghĩ nhiều, chọn ngay biện pháp này.” Dừng một chút, nhìn về phía nàng, hai mắt sáng quắc, lông mi hơi nhướng lên, “Bởi vì, ta ghen tị. Ngươi đối tốt với hắn như vậy, trong lòng ta rất đau, cho nên muốn hắn càng đau hơn. Ta cũng sợ, sợ ngươi đối với hắn nảy sinh tình yêu. Chẳng qua sau lại nghĩ, ta sợ ngươi biết chuyện sẽ không chịu tha thứ cho ta, cho nên trước khi phóng hỏa đã làm ướt đồ đạc, khói đặc bay lên sẽ làm các thị vệ để ý, nếu như Chiến Liệt có việc gì thì còn kịp ngăn cản hắn.”
Đối diện với ánh mắt Kỳ An, hắn nhấp khẽ miệng, “Kỳ thật, võ công Chiến Liệt cũng không dưới ta, liệt hỏa kia không thể đả thương được hắn.”
Tiến lên từng bước, hắn đứng trước mặt Kỳ An, “Kỳ An, trước kia ta chưa từng yêu ai, cũng không biết phải thể hiện như thế nào, ta chỉ có thể dùng phương thức của ta. Nếu như ta sai lầm rồi, ngươi hãy nói cho ta biết, ta sẽ sửa, nhưng, có thể đừng vì ta làm không tốt mà hoàn toàn cự tuyệt ta? Cho dù không ưa thích cũng đừng nói chán ghét? Kỳ An, đồng ý với ta, được không?”
Kỳ An nhìn ánh mắt hắn, thật sâu trong đó là vẻ vội vàng lẫn chờ mong.
Thấy nàng không nói lời nào, Hiên Viên Sam quýnh lên, cầm tay nàng, lại nhìn nàng.
Người như vậy, sao lại thích nàng chứ?
Trương Sở Du có thể không hề ngại ngùng phản bội lại bao năm tình nghĩa, hoạn nạn có nhau; Lạc Hoài Lễ lại có thể tuyệt quyết lựa chọn tin tưởng người khác, như vậy nàng, có gì đáng để hắn thích?
Nàng không rõ, cho nên nàng thấp thỏm lo âu, cũng cả không dám tin.
“Ta có chỗ nào tốt chứ?” Tựa hồ đang hỏi hắn, lại tựa hồ hỏi chính mình.
Hiên Viên Sam mỉm cười, mười ngón tay giơ lên, “Ta không biết ngươi tốt chỗ nào, ta chỉ biết, ngươi là tốt nhất!”
Hiên Viên Ký cuối cùng đã hiểu, từ lúc bắt đầu gặp Hiên Viên Lãng, hắn đã không còn là thái tử gì cả, mà hoàn toàn là một thị vệ, một bảo mẫu.
Ban ngày khi vào triều, hắn ôm Lãng nhi vào trong cung, đưa đến thư viện cùng học tập với các hoàng tử.
Ban đêm lại ôm Lãng nhi về phủ, ăn cơm cùng hắn, sau đó ôm hắn ngủ.
Ngay cả con trưởng của hắn, Hiên Viên Thần Tinh nhìn thấy cũng hâm mộ không thôi.
Hiên Viên Ký cũng chỉ biết cười khổ, không chỉ trưởng tử ấu nữ, ngay cả thê thiếp được hắn sủng ái nhất cũng chưa từng được hắn chăm sóc như vậy.
Lãng nhi cười đắc ý, Hiên Viên Ký thấy lại cảm thấy phát lạnh, bỗng nhiên nhớ tới một việc.
“Lãng nhi, nương ngươi đâu?” Lúc trước chưa từng nghe hoàng thúc nói qua, hắn nghĩ chẳng qua chỉ là một nữ nhân làng nhàng, bởi vậy cũng không hỏi đến cùng. Hiện tại xem ra, hoàng thúc cư nhiên nghe theo một câu nói của nữ nhân kia, tựa hồ có chút không giống với suy nghĩ của hắn.
Lãng nhi tựa vào cổ hắn, hai mắt sáng ngời, “Nương ở cùng một chỗ với cha!”
“Nào