Tác giả:
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1205 lượt.
hấy cũng thật đau lòng. Hai người các ngươi, sao lại thành ra như vậy?”
Kỳ An lắc đầu. Có lẽ đây là thiên ý. Hai người hữu duyên vô phận.
Nhìn sắc trời dần tối, Kỳ An đứng dậy, “Ta đi về.”Nếu còn không về, không biết những người đó sẽ thành cái dạng gì nữa!
Hồ thái y nhìn nàng, “Ngươi cứ như vậy về?”
Cổ áo bị xé một mảnh, trên quần áo còn dính cả cỏ cả bùn, trên cổ đầy những vết hồng hồng.
Nàng mà về với bộ dáng này, phỏng chừng Hiên Viên vương gia kia sẽ một chưởng đánh tan xác Lạc Hoài Lễ.
“Trước hãy đổi quần áo, hay là buộc khăn lụa lên cổ?”
Ngày hè nóng thế này mà quàng khăn lụa sao? Kỳ An trìn lên trời không nói gì.
Hồ thái y lắc lắc đầu, “Quên đi, cũng không thấy rõ lắm. Ngươi thay quần áo kín đáo một chút, tuy là không thể che khuất hoàn toàn nhưng có chút ít còn hơn không có gì.”
“Mặt khác, tối nay ngươi trở về, tốt nhất là chọn lúc tất cả mọi người đã đi ngủ.”
Nhưng dù có muộn thế nào, mọi người có khi vẫn chờ nàng.
Kỳ An nhìn vào mấy vết hôn qua gương, nếu hắn nhìn thấy, có phải sẽ lại thương tâm?Chậm rãi úp mặt lên bàn, Kỳ An nhắm mắt lại, “Hiên Viên, ngươi gặp gỡ ta, thật sự là một chuyện không tốt lành!”
Nhưng dù có là thế này, nàng cũng ích kỷ không nghĩ tới việc buông hắn ra.
Lạc Hoài Lễ đương nhiên chưa bỏ về, hắn vẫn đứng chờ ngoài cửa.
Kỳ An vừa mở cửa liền nhìn thấy hắn.Vẻ mặt tái nhợt như tờ giấy.
Thấy nàng mở cửa thì hai mắt sáng lên, nhưng bước lên được vài bước thì đứng lại, nhìn nàng, hơn nửa ngày mới khẽ khàng kêu lên một tiếng, “Tiểu Thất!”
Chỉ cách có vài bước, Lạc Hoài Lễ lại cảm thấy xa vời vợi.
Hắn chỉ đứng tại chỗ mà nhìn nàng, trong mắt có bi thương thấu xương cùng tự trách.
Đầu lưỡi rất đau, nhưng Kỳ An vẫn mở miệng, “Chúng ta chính là như thế này, cho dù rất gần nhưng cũng là vô tận xa xôi. Ngươi quá kiêu ngạo tự tin, mà ta cũng không toàn tâm toàn ý, cho nên chúng ta, nhất định chia lìa.”
“Về quá khứ, ngươi có sai, ta cũng có. Nhưng dù thế nào nó cũng đã là quá khứ, ta không muốn nhắc lại.”
Trong miệng đã có mùi máu tươi nhưng Kỳ An vẫn không dừng lại, “Từ nay về sau, chúng ta sẽ không nhắc lại, bằng không ngươi nên biết chuyện hôm nay sẽ đem lại hậu quả gì.”Nàng tựa hồ đang uy hiếp người.
“Hôm nay…” Lạc Hoài Lễ quýnh lên, mở miệng định giải thích.
Kỳ An cũng nở nụ cười, “Ta biết ngươi có lý do. Ngươi luôn có rất nhiều lý do. Nhưng, Lạc Hoài Lễ, chẳng lẽ ngươi đã quên, dù ngươi có lý do gì đi nữa cũng không làm lòng ngươi thoải mái đi chút nào, mà đối với thương tổn của ta cũng không có gì khác!”
Nàng bước đi không nhanh, nhưng không hề quay đầu lại.
Lạc Hoài Lễ chỉ đứng im nhìn nàng từng bước từng bước đi xa, giống như năm đó đã từng bước từng bước đi ra khỏi thế giới của hắn, khỏi sinh mệnh của hắn.
Quá khứ đó đã trở thành nỗi đau vĩnh viễn không thể xóa nhòa trong lòng hắn, ngay cả chạm vào cũng đau tới tuyệt vọng.
“Tiểu thư nhà ta đâu?” Trường Khanh không quanh co lòng vòng, đứng trong đại sảnh Lạc phủ, ngắn gọn hỏi Kim Vân.
Kim Vân kinh ngạc, “Trường Khanh, mấy ngày nay đều do Hồ thái y thay thuốc, tiểu Thất không tới.”
Trường Khanh nhếch miệng, “Lạc tướng quân đâu?”
Long Liên ngẩng mạnh đầu lên, “Tỷ tỷ và tướng công ở cùng một chỗ?”
Trường Khanh lạnh lùng nhìn lại, “Tiểu thư nhà ta không có muội muội, Liên phu nhân chớ gọi sai. Nếu Lạc tướng quân không ở đây, Trường Khanh cáo từ.”
Ngẫm lại, lại bổ sung, “Đúng rồi, phí chữa bệnh của tiểu thư nhà ta là vạn lượng bạc trắng, sau khi Lạc thượng thư sau khi khỏi bệnh thì đưa tới vương phủ, Trường Khanh cũng sẽ không qua đây để lấy.”
Cũng không quản Lạc Hoài Lễ phản ứng thế nào liền bước đi.
Hắn đi thực nhanh, nắm tay nắm chặt.
Chạy đi hơn mấy dặm mới thoáng bình ổn lại, “Chán ghét, chán ghét, chán ghét!” Trường Khanh vừa hét vừa lấy chân đá đám đá dưới đất ra xa.
Thật sự là khi thấy có chuyện dây dưa với đám người kia, hắn liền không nhịn được, tay chân ngứa ngáy.
—————
“Cha, khi nào nương mới trở về?” Lãng nhi đưa mắt ra ngoài trông ngóng.
Hiên Viên Sam cũng đầy mặt ưu tư nhìn về phía Khinh Ngũ.
Khinh Ngũ di di bàn chân, “Vương gia, Khinh Vương vừa mới đi xem, phòng tiểu thư không có người, hơn nữa cửa trước cửa sau đều đã phân phó, chỉ cần nhìn thấy tiểu thư trở về lập tức đến bẩm báo vương gia.”
Trường Lan vuốt đầu Lãng nhi, “Tiểu thiếu gia ngoan, trước tiên ăn cái gì nhé?”
Lãng nhi kiên quyết, “Không, Lãng nhi phải đợi nương về mới ăn.”
Ngoài cửa có tiếng bước chân vội vàng vang lên, hai mắt Lãng nhi sáng lên, lập tức nhảy từ trên ghế xuống, “Nương?”
Người bước vào là quản gia, trên mặt lấm tấm mồ hôi, “Tiểu thư đã trở lại!”
Hiên Viên Sam đứng lên phóng đi.
“Vương gia, tiểu thư là từ cửa sau vào, đã trực tiếp về phòng rồi.” Hắn càng nói càng lớn tiếng, chỉ sợ người đang mải chạy kia sẽ không nghe thấy.
Lãng nhi kéo Trường Khanh chạy.
“Nương!” Hắn vừa chạy vừa gọi.
Kỳ An đương nhiên nghe thấy, “Lãng…!” theo thói