Tác giả: Đông Tẫn Hoan
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2807 lượt.
mà giãy giụa, liên tục cầu xin tha thứ, “Đừng mà…dừng tay…được rồi mà…”
Triển Thiểu Huy vẫn tiếp tục, động tác tay cũng không ngừng lại, “Em nói mau, em có muốn gả cho anh không?”
“Gả…thật sự muốn gả…”
Triển Thiểu Huy ngừng lại, áp xuống lồng ngực phập phồng của cô, “Em muốn gả cho ai?”
“Gả cho Triển Thiểu Huy.” Tuy anh không làm nữa nhưng Cố Hạ vẫn cười thành tiếng.
Triển Thiểu Huy cắn vào ngực cô một cái, nghe thấy cô hít vào một hơi, vẫn không chịu tha cho cô, “Nói tiếp, nghe được một chút rồi mới bỏ qua cho em.”
“Đừng chọc em nữa…” Cố Hạ ôm cổ anh, kéo khuôn mặt anh sát vào mình, ghé vào lỗ tai của anh nói: “Cố Hạ muốn gả cho Triển Thiểu Huy, Cố Hạ yêu Triển Thiểu Huy.”
Triển Thiểu Huy cười thật to, cảm thấy mĩ mãn hôn hôn lên miệng cô, “Thật là ngoan.”
Nói xong vén váy ngủ của cô lên, trực tiếp di chuyển trên da thịt bóng loáng vùng ngực của cô, đè nặng lên người cô, phun ra hơi thở nóng rực bên tai cô, “Đã yêu anh như vậy thì chúng ta hãy tiếp xúc thân mật thêm một chút đi.”
Triển Thiểu Huy hôn lên môi cô, rất tình tứ mà hôn cô, đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng của cô, chơi đùa cùng đầu lưỡi của cô, anh nhanh chóng cởi bỏ chướng ngại vật trên người cả hai, tách chân của cô quấn quanh hông mình, “Hạ Hạ, anh rất yêu em, quấn lấy anh, quấn chặt một chút.”
Xuất phát từ dục vọng đang nhen nhóm, cô quấn chặt ấy anh, thật giống như không thể tách rời, Triển Thiểu Huy hôn cô, từ gò má xuống bụng, mỗi một tấc da thịt đều dùng môi của mình ủi qua, vật dưới bụng đặt trước lối vào của cô, không ngừng dụ dỗ cô, đến khi chỗ đó của cô đã ướt đẫm, anh mới phát ra tiếng cười trầm thấp bên tai cô, “Nói mau, em muốn anh tiến vào em, nói em vĩnh viễn yêu anh.”
Cố Hạ đã bị anh giày vò đến mức phải vặn vẹo thân thể dưới người anh, sắc mặt ửng hồng, phát ra tiếng rầm rì, lần nào cũng vậy, anh nhất định phải khiêu khích cô đến khi cô chịu không được mới thôi, chân của cô không ngừng dùng sức kéo thân thể của anh lại gần thân thể mình, nhưng mà không thể làm nên chuyện gì, Cố Hạ khép hờ mắt, giọng nói yêu kiều mê hoặc, “Cho em, em muốn anh, vĩnh viễn yêu anh.”
Triển Thiểu Huy rất thỏa mãn, đem chính mình từng chút từng chút một vùi vào cơ thể cô, cắn lỗ tai của cô, “Anh cũng yêu em…”
Nói xong đâm vào thật sâu, nghe thấy cô la lên một cách kiều mị, trong lòng chỉ còn cảm giác thỏa mãn.
Đến khi tất cả bình yên trở lại thì đã là rạng sáng, Cố Hạ dán chặt vào lồng ngực của anh, nghe thấy nhịp tim trầm ổn của anh, nhắm mắt lại không còn chút sức, giọng nói rất nhỏ, “Có cơ hội thì hãy cùng em về quê thăm ba mẹ của em là em đã thấy đủ rồi. Kết hôn chỉ là hình thức, em có thể đợi.”
“Được, anh sẽ về nhà cùng em.” Triển Thiểu Huy đong đưa ngón tay, bổ sung thêm một câu, “Hay là cuối tuần này chúng ta về đi.”
Cuối tuần về nhà đương nhiên là không ổn, phải sắp xếp ổn thỏa tất cả mới xuất phát được. Tuy trước mắt sếp của Cố Hạ không ép buộc gì cô nhưng nếu Cố Hạ muốn nghỉ đông cũng phải xin phép sớm, trước mắt Triển Thiểu Huy không có việc gì quan trọng nên anh có thể tự xử lý được, vơ vét về không ít quà tặng, đặt vé máy bay về quê của Cố Hạ, ở bên ấy Triển Thiểu Huy đã sắp xếp người, lái xe đưa thẳng Cố Hạ về nhà.
Trên đường đi Cố Hạ ngứa tay nên muốn mình tự lái xe, Triển Thiểu Huy ngồi kế bên chỉ đạo cô, Cố Hạ biết kĩ thuật của mình khá yếu nên không dám tăng tốc, vì vậy cỗ xe đi cả trăm mét trong vòng ba bốn giây lại có tốc độ như rùa bò, hơn nữa tốc độ lại lúc nhanh lúc chậm, không có chút ổn định nào.
Triển Thiểu Huy cảm thấy Cố Hạ lái xe kiểu này thì không thể giỏi một cách nhanh chóng được, ở trong thành phố vào giờ làm việc nhất định sẽ đụng chết người, trong lòng thì nghĩ vậy chứ nói ra không chừng sẽ đả kích cô, “Em lái rất tốt, chậm một chút sẽ an toàn hơn.”
Cố Hạ dương dương tự đắc, “Đúng vậy nha, an toàn là trên hết, có tình huống đột ngột nào cũng phản ứng kịp.”
Triển Thiểu Huy còn mang theo hai trợ lí, không có ý định xuất hiện trước mặt ba mẹ của Cố Hạ nên sắp xếp cho dừng chân ở khách sạn, chủ yếu là để phòng ngừa có việc gì gấp cần giải quyết, lúc này hai trợ lý đang lái xe theo sát đằng sau, bị tốc độ quá chậm này làm cho nhức đầu, người lái xe một tay vừa cầm thuốc hút vừa nói: “Sức chịu đựng của ông chủ thật tốt, tốc độ này mà cũng có thể chịu được, anh xem…” Anh ta chỉ hai ba chiếc xe tải