Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342706
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2706 lượt.
phòng lại.
Thanh âm khóa cửa vang lên, không có ai rõ ràng chuyện gì.
Anh ngồi xuống bên cạnh Đồng Ngôn, cô cúi đầu, lấy chăn bông lau nước mắt, ánh mắt hồng sưng đỏ lên, lại vẫn còn ầng ậc nước. Cố Bình Sinh rút cuộc thở dài một hơi, cúi đầu, dùng trán của mình chống lên trán của cô, ngược lại nở nụ cười, “Tim của anh không được tốt lắm, em nếu còn khóc nữa, phỏng chừng trái tim của anh lập tức sẽ phát bệnh cũng nên.”
Có đôi khi con người thật sự không thể khuyên được người khác, Cố Bình Sinh vốn chỉ nói một câu trêu chộc, nhưng cô nghe được thì lại cảm thấy rất khổ sở.
Anh không nghe được tiếng cô khóc nhưng lại thấy bả vai của cô co rúm ngày cành mạnh thì thật sự là bó tay không có cách nào nữa, “Ngôn ngôn?” Anh đem cô kéo qua, ôm lấy ngang người cô, “Rút cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy em?”
Cô chen mình trong hai cánh tay của anh khóc một hồi thật lâu, rút cuộc cũng đỏ cả con mắt, mới từ từ đem đầu đuôi câu chuyện nói cho anh nghe.
Ý chính vẫn là mấy năm nay bà nội càng lúc càng già yếu, cũng không hay liên lạc với cha cô, cah cô trước đó đã nợ người ta rất nhiều tiền vì chơi cổ phiếu, nhưng đến tận bây giờ số nợ quá lớn, thật sự là cảm thấy bất lực. May mắn nhà kia từng là đồng nghiệp nơi nhà xưởng trước đây cha cô từng làm việc.
Hai năm đầu còn có vẻ khoan dung, nhưng mượn liền một lúc bảy tám năm không có trả, dù cho là bạn bè cũng có thể trở mặt với nhau, nhà người kia tìm đến rất nhiều lần. Mới đầu cha cô còn thuê được phòng ở, sau đó liền tìm đến bà nội, khi đó Lục Bắc đụng phải đôi vợ chung hung thần ác sát kia đến đòi nợ, không có hỏi nguyên nhân, liền cùng người đàn ông kia đánh một trận.
Cô hiểu được, anh nói không chỉ là trong tình cảm, mà còn nói về cảm giác của thân thể. Tay cô vòng qua thắt lưng của anh, cách một chiếc áo mỏng, cô lấy tay viết trên lưng của anh chữ Sorry.
Hai ngày này cô đã im lặng suy nghĩ, đúng như lời Cố Bình Sinh, chuyện này dù sao cũng đã xảy ra, vấn đề chính là giải quyết sớm hay muộn mà thôi. Thân thể bệnh có thể chữa, tâm bệnh thì lại rất khó chữa, nếu bà nội bởi vì chuyện này mà suy nghĩ miên man cả ngày, ngược lại sẽ ảnh hưởng tới thân thể.
Cuối cùng cô cũng chấp nhận lời đề nghị của Cố Bình Sinh, thay cha mình trả nốt phần nợ này.
“Nếu trực tiếp đưa tiền cho cha em, em chỉ sợ ông ấy lại cầm tiền đi chơi cổ phiếu…” Tầm mắt của Đồng Ngôn có chút trốn tránh, khó khăn như vậy, cô chưa từng nghĩ sẽ nói ra cùng anh, “Không bằng em tự mình đi trả vẫn hơn, đem giấy vay nợ cầm trong tay luôn.”
“Được, buổi sáng thứ bảy anh có một cuộc họp rất quan trọng, chờ sau khi kết thúc sẽ về nhà đón em, chúng ta cùng đi.”
“Tự mình em đi là được rồi.”
Cô tuyệt đối không muốn cho anh phải đối mặt với những lời nói lạnh nhạt của những người bên ngoài.
Đáp án này đương nhiên là không được sự đồng ý của anh rồi.
May mắn là tình huống so với cô nghĩ còn tốt hơn rất nhiều, bất luận từng có tranh cãi như thế nào, dù sao cũng đã có người mang ba mươi vạn đến trả, nợ nần bởi cổ phiếu đều giống như đã trở thành tâm bệnh. Người đồng nghiệp kia của cha cô, thậm chí còn nói với Đồng Ngôn rằng ông rất tiếc nuối, nói rằng cha cô trước kia là một người rất tốt, chính là vì chơi cổ phiếu mà liền thay đổi.
Đồng Ngôn im lặng cười cười, không muốn nói thêm gì nữa.
Trong đại sảnh của ngân hàng có rất nhiều người xếp hàng, bốn người ngồi một dãy ghế, vẫn duy trì im lặng làm cho người ta cảm thấy xấu hổ. Không ngừng có tiếng vang của máy móc điện tử, có người từ khu chờ đứng lên, cũng có người chờ không được, đem số phiếu chờ nắm trong tay nãy giờ thành một cục rác tròn nhỏ, ném vào trong thùng rác rồi đứng dậy rời đi.
Cô yên lặng nhìn dãy số trong tay mình, thầm cầu nguyện nhanh một chút đến lượt mình, nhanh chút chuyển khoản, nhanh chút chấm dứt chuyện này.
Anh đưa tay vỗ lưng cô tỏ ý trấn an.
Đồng Ngôn cười cười, khi cô đang muốn hỏi anh có muốn đi ra ngoài hít thở không khí trong lòng chút không thì bỗng nhiên có người gọi ra tiếng ở phía sau cả hai người, “Thầy Cố?” Giọng nói này có chút do dự, thậm chí là không dám tin. Đồng Ngôn quay đầu nhìn, Cố Bình Sinh cũng theo động tác của cô mà quay qua nhìn, bất ngờ nhìn chàng trai trẻ đứng phía sau bọn họ, “Đổng Hiểu Phong?”
Cậu thanh niên được gọi là Đổng Hiểu Phong kia lập tức dạ một tiếng, rồi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hai người.
Người chủ nợ kia bỗng nhiên đứng lên, cười nói, “Hiểu Phong biết bọn họ à?”
Đổng Hiểu Phong dạ một tiếng, “Là giảng viên đại học của cháu.”
“Giảng viên đại học sao?” Vị chủ nợ kia cũng có chút ngạc nhiên, khó có thể tin được, mãi một lúc lâu sau mới cười cười với Cố Bình Sinh và Đồng Ngôn, “Thật xin lỗi, đây là cháu của tôi… Thầy giáo..cậu không cần để ý. Chính là lần trước tôi đi tới nhà của Đồng Ngôn… khi vừa bước vào cửa, đụng phải một tên bặm trợn đã đánh tôi đến mức phải nhập viện, lần này sợ cũng sẽ đụng tới tên đó, nên mới gọi cháu tôi tới giúp đỡ. Nếu tôi biết rằng người đến là