Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342712
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2712 lượt.
h Sinh cũng giống như đoán được cái gì đó, đưa tay lên vỗ nhẹ lưng của cô.
“Ngôn Ngôn….”Bà nội còn không có nói chuyện, cha của cô đã mở miệng trước, trong tay mang theo hai túi cam thật lớn, “Cha nhớ rõ còn rất thích ăn cam, cái này là mua riêng cho con một ít.”
Mẹ của cô là một mỹ nữ có tiếng, nhưng thật ra cha của cô lại là một người có vẻ già nua.
Ông ấy vừa nói xong, vừa tháo chiếc mũ trên đầu xuống, là một người đàn ông không quá 50 tuổi nhưng tóc đã bạc trắng hơn phân nửa.
“Vừa vặn qua năm mới cũng có cái mà chiêu đãi khách đến nhà nữa…”Bà nội cười nhận lấy hai túi cam, rồi đi vào phòng bếp, “Hôm nay là thứ sáu, con ở lại một ngày đi, đợi đến tối Tiểu Cố tan tầm trở về thì cùng nhau ăn một bữa cơm.”
Cố Bình Sinh nhìn thời gian, vội vàng ngồi xuống ăn hai ba miếng điểm tâm, liền mặc áo quần áo rồi khoác áo khoác từ phòng ngủ đi ra, chuẩn bị tới công ty. Đồng Ngôn nhắm mắt theo đuôi anh đến phía sau cửa, có một góc nhỏ che khuất thân mình của hai người.
“Anh sớm trở về một chút.” Cô không yên tâm nhìn anh.
Anh khẽ cười, một bàn tay đè trên cánh cửa thạch bích màu đen, cúi đầu yên lặng hôn lên môi cô. Đầu lưỡi vẫn còn mang theo hương vị sữa đậu nành, cô dựa lưng vào trên cánh cửa, tay vịn lấy thắt lưng của anh.
Trong phòng bếp bỗng nhiên có tiếng vang.
Cô theo phản xạ tính nghiêng đầu nhìn lại, dựng thẳng lỗ tai lên nghe.
“Ngôn Ngôn, em hãy nghe anh nói.” Giọng nói nhẹ nhàng của Cố Bình Sinh lọt vào trong tai cô, cô quay đầu nhìn anh, anh nói với cô rằng: Đối với người bị bệnh ung thư, quan trọng nhất chính là tâm tình luôn vui vẻ, vì thân thể của bà nội nên hôm nay em hãy vui vẻ một chút.
Cô chậm rãi gật đầu, cầm lấy hai ngón tay quơ quơ, lặp lại lời dặn dò : Anh nhớ về sớm một chút.
Cố Bình Sinh cười rất thâm tình : Được.
Cô cũng cười rộ lên, bờ vai của người trước mặt này sớm đã là chỗ dựa đáng tin cậy nhất của cô.
Cô nhìn anh mở cửa ra ngoài, rút cuộc cũng hít vào một hơi, xoay người đi ra khỏi góc khuất nơi cánh cửa. Chính là không nghĩ tới trong nháy mắt cửa bị đóng, giọng nói của Cố Bình Sinh bỗng nhiên vang lên, “Cha, con đi tới công ty đây, buổi tối con sẽ trở về sớm, cùng ăn một bữa cơm với cha.”
Cha của Đồng Ngôn ngồi trên sofa cũng đứng bật dậy, nói vọng ra cửa, “Haiz, về muộn một chút cũng không sao.”
“Được rồi,có nói nữa Tiểu Cố cũng không nghe thấy đâu.” Bà nội cười rộ lên.
Nhìn trên khuôn mặt bà nội vương vấn ý cười rất thoải mái, làm cho cô nhìn vào cũng cảm thấy mềm lòng, “Con đi vào đọc sách, hai người ngồi nói chuyện đi.”
Toàn bộ ban ngày cô đều nằm úp sấp ở trong phòng ngủ của mình, chăm chỉ đọc từng cuốn sách để chuẩn bị cho cuộc thi thư pháp, một tờ rồi lại một hàng, từng chữ từng chữ đều không bỏ sót, so với thời điểm ôn tập còn thật sự chăm chỉ hơn rất nhiều. Cách một cánh cửa, còn mờ hồ nghe được động tĩnh bên ngoài, ước chừng là bà nội đang đưa cha đi xem qua căn nhà mới nói, chậm rãi giới thiệu từng ngóc ngách.
Từ cô nghe được nhiều nhất chính là Tiểu Cố.
Buổi tối lúc ăn cơm, cô còn nhịn không được mà đề phòng lo lắng, sợ bỗng nhiên liền có chuyện gì ngoài ý muốn phát sinh. May mắn mọi sự đều an bình, đợi cho đến khi tiễn bước cha cô ra cửa, cô vẫn có cảm giác không thể tin được, thực sự sẽ có một gia đình với bữa tối ấm áp như vậy, ấm áp giống như một giấc mơ vậy…
“Thật ra khi em còn học tiểu học, cha em vẫn còn rất tốt tính, đặc biệt là một người rất thành thật, không hay nói chuyện yêu thương gì nhưng rất yêu công việc.” Cô nằm trên giường, nhìn vào ánh mắt của anh mà nói, “Sau đó… có thể là do cùng mẹ em ly hôn nên thay đổi thành như thế. Vẫn không mấy khi nói lời yêu thương như cũ nhưng lại rất ham mê chơi cổ phiếu, nghĩ mọi biện pháp vay tiền để đầu cơ cổ phiếu, ông ấy luôn nói rằng nếu ông ấy có 100 vạn thì sẽ làm cho những người xem thường ông ấy ngày hôm nay phải nhìn ông ấy bằng cặp mắt khác xưa.”
Cố Bình Sinh ngồi ở trên thảm, tay trái để lên giường, nhẹ nhàng quơ qua quơ lại một chút rồi cười, “Chỉ vì những điều đó không đáng để cho em đánh mất một người cha.”
Ánh mắt Đồng Ngôn sáng lên, nhìn chằm chằm vào anh.
Sự trầm mê này mà nói giống như đánh bạc vậy, nợ chồng chất ở bên ngoài, thậm chí không buông tha thứ gì đáng một đồng tiền ở trong nhà nữa. Mặc kệ là con gái cần phải chăm sóc, hay mẹ già cần phải phụng dưỡng… cô vốn định nói ra hết nhưng lại nghĩ đến người cha trên danh nghĩa kia của anh, với một danh phận là phó chủ nhiệm khoa nội, nhưng đối với anh mà nói chẳng qua chỉ là một cái tên.
Hơn ba mươi năm cuộc đời, chưa từng gặp qua vài lần, chứ nói cái gì mà dưỡng dục?
Ánh sáng tỏa ra từ ngọn đèn tường rất nhu hòa, cô vươn tay sờ lấy khuôn mặt của anh, từ mũi đến môi, cuối cùng còn thật sự dùng ngón trỏ chọc chọc lên đôi môi nhợt nhạt với nụ cười thâm tình khiến lòng người điên đảo kia, “Em vừa nhìn thấy anh, đã muốn chăm sóc cho anh… rõ ràng anh còn lớn hơn em 10 tuổi,thật là kỳ lạ…” Làn da này thật sự là trơn bóng, làm cho người ta thật sự là đố kỵ.
Cố Bình Sinh nhướng mày,