Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 02:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2707 lượt.
ì thế hai người có mục tiêu sống khác hẳn nhau, mỗi người đều coi đối phương như quái vật, dừng cuộc nói chuyện lại.
Lúc cô đang dọn dẹp, chuẩn bị đi ăn cơm trưa, chợt nghe có giọng nói quen thuộc gọi tên mình. Ngẩng đầu nhìn thấy một người mà cô hoàn toàn không ngờ sẽ gặp ở đây.
Cố Bình Phàm, chị họ của thầy Cố.
Nhưng điều khiến cô cảm thấy bất ngờ nhất là cô ấy đặt một chiếc túi giấy lên bàn thu ngân, lại lấy từ trong đó ra một bộ váy dạ hội màu xanh lam, “Đây là bộ chị đã mặc trong buổi lễ tốt nghiệp của học viện Hoàng gia, TK nói dáng người chúng ta tương tự nhau, nói chị đưa đến cho em mặc thử xem.”
Bây giờ căn bản là Đồng Ngôn lại ngây người lần nữa, Cố Bình Phàm lại nháy mắt cười bảo, “Cũ rồi, em đừng để ý , mới mặc một lần thôi.”
Làm sao có thể để ý đây?
…
Hay căn bản là thầy Cố sợ mình từ chối nên mới nhờ chị ấy đưa bộ váy cũ tới?
“Có muốn chị vào phòng thay đồ cùng em, nhìn xem chiếc váy này mặc lên người em rộng chật thế nào không?” Cố Bình Phàm cười nhìn cô.
“Không cần đâu, cám ơn chị.” Đồng Ngôn vội vàng nói vài câu cảm ơn, có chút không biết phải ứng đối trong trường hợp này như thế nào.
Bởi vì bộ váy này, toàn bộ thời gian làm trong buổi chiều cô đều như mất hồn mất vía.
Lúc Miêu Miêu đi ăn cơm về, nhìn chiếc túi giấy dưới chân cô, tò mò lấy ra xem, lập tức bùng phát, “Tuyệt đối đẹp hơn lễ phục đính hôn của tớ, mua ở phố đồ cưới Tô Châu sao? Hay là cậu biết chỗ nào tốt giới thiệu cho tớ đi?”
Đồng Ngôn không nói gì nhìn cô, “Tớ cũng chưa kết hôn làm sao giới thiệu được cho cậu kia chứ…”
Buổi tối chen chúc trên xe điện ngầm, rút cuộc cô cũng mới nhớ ra mình còn chưa cảm ơn. Lập tức lôi chiếc điện thoại di động từ trong túi ra một cách khó khăn, gửi cho anh một tin nhắn: Cảm ơn thầy Cố .
*Thầy Cố = cố lão sư, nên cụm từ cảm ơn thầy cố có 5 chữ là vì thế.
Gửi xong tin nhắn với 5 chữ, cô cảm thấy vẫn nên nói thêm một cái gì đó, lập tức bỏ thêm một câu: Hôm nay em được nhận tiền lương tháng này, ngày mai em trả trước cho thầy năm trăm được không ?
Rất nhanh, có tin nhắn trả lời : Không sao. Tôi nhớ rõ Bình Phàm từng mặc chiếc váy này, mày xanh lam ắt hẳn sẽ tôn lên vẻ đẹp màu da của em. Về chuyện tiền, không vội. TK
Cô nhìn hàng chữ nho nhỏ, suy nghĩ rất lâu mà không có trả lời.
Hoặc có thể nói, là không biết phải trả lời thế nào.
Thoát khỏi tình trạng đọc tin nhắn, nhìn lại trong hộp thư đến toàn một dãy dài tên ‘Thầy Cố’.
Thật ra cô mua di động, chỉ vì sợ trong nhà có việc gấp tìm mình mà không tìm được, thi thoảng liên lạc với bạn bè ở Bắc Kinh thì cơ bản cũng không sử dụng nhiều. Bạn cùng lớp tìm cô đều đứng dưới lầu mà gọi, hoặc là gọi điện thoại ký túc xá.
Cô nhìn chằm chằm di động, không hiểu sao cứ nhìn rất lâu, sau đó lại mở ra, đọc lại một lần nữa.
Một tiếng “Đinh” nhỏ vang lên, tiếng xe điện ngầm báo hiệu dừng lại, cô bỗng nhiên lấy lại tinh thần…
Không đúng, Đồng Ngôn, mày mà cứ như thế này thì thật là nguy hiểm.
Sáu giờ dạ hội kỉ niệm thành lập học viện bắt đầu, ba giờ chiều mọi người đã bắt đầu chuẩn bị…
Vì người dẫn chương trình cần được yên tĩnh, phòng thay quần áo của cô và Cố Bình Sinh ở ngay tại trong phòng nghỉ. Ở phía sau hội trường của học viện thì đừng hi vọng có thể đầy đủ trang thiết bị như nhà nghỉ, ví dụ như “phòng thay quần áo” chỉ dùng tấm bình phong gấp ngăn ra, ban đầu Đồng Ngôn không cảm thấy gì, lúc thực sự muốn thay quần áo liền cảm thấy đau đầu..,
Bình phong gấp có ý nghĩa như thế nào đây chứ?
Chính là có thể lộ ra ngoài gần nửa bắp chân và toàn bộ bàn chân….
Nói trắng ra một chút chính là khi cô thay quần áo và giày cao gót, tất cả động tác dưới chân đều bị nhìn thấy hết không xót một chút gì, kèm theo đó là một bóng người như ẩn như hiện…
Rút cuộc Đồng Ngôn cũng hiểu, vì sao từ ba giờ Chu Thanh Thần đã bắt cô đeo tai nghe, hiển nhiên là dùng cô làm cái loa truyền thanh miễn phí.
Cô gọi người trang điểm, “Chủ tịch Chu tìm chị ở phòng nghỉ số 1.”
Người trang điểm vội vàng cất đồ hóa trang, cuối cùng còn không quên cảm thán một câu, “Bộ váy dạ hội của em hôm nay quả thật là rất tuyệt, Đồng Ngôn, hoàn mỹ chết mất, chị đã dụng tâm trang điểm cho em, bảo đảm em và Cố mỹ nhân trở thành kim đồng ngọc nữ của đêm nay.”
Nói xong liền chạy ra khỏi phòng…
Bởi vì người trang điểm không đóng cửa, lập tức có mấy sinh viên khóa sau chạy đến cạnh cửa, cười nói, “Chị ơi chị, chị tốt nghiệp rồi có thể để bộ váy này lại hay không?” “Chị, chúng em có thể vào xem không?”
Đồng Ngôn còn chưa kịp nói chuyện, Cố Bình Sinh đã nghiêng người, liền che khuất đi hơn nửa người của cô, lặng lẽ không một tiếng động, bù đắp một sai lầm…
Kéo khóa bên eo của bộ lễ phục dạ hội…
Chỉ hai giây sau, bảy tám sinh viên nữ kéo vào, Đồng Ngôn ngẩn người nhìn về phía Cố Bình Sinh, anh đã dựa vào cạnh bàn, cầm cuốn sách lên, không biết viết bằng ngôn ngữ nào, tiếp tục đọc tiếp…
Nhìn vẻ mặt kia, giống như đang còn thật sự nghiêm túc su